Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Chuyện ở B5 (Nguyễn Nước- Lớp Ô tô C213)

Ngày đầu tiên: điếc không sợ súng  
Cơ sở chính của phòng Xe cục Hậu cần B5 nằm kín đáo trong khu rừng già thuộc địa phận Vĩnh Linh-Quảng Trị. Từ ngoài đường đất mà ô tô có thể đi được để vào khu A phải đi bộ mất hơn một giờ đồng hồ theo con đường mòn có rừng cây che phủ. Trạm xá của Bộ Tư Lệnh B5 cũng nằm trên con đường này. Số người được vào khu A là rất hạn chế, hầu như chỉ có   các cán bộ của Cục Hậu cần. Khu B là khu dành riêng cho các cán bộ cao cấp. Ngành xe chỉ có bác Cục phó Cục Quản lý xe, trung tá Nguyễn Quang Lanh sống trong đó, thỉnh thoảng ra khu A làm việc và bác trưởng phòng, thiếu tá Nguyễn Viết Khoáng là được ra vào khu B mà thôi (tôi phải gọi là “bác” vì các bác phải cỡ trên dưới 60 tuổi cả. Đi lại luôn có chú cần vụ theo cùng để xách ba lô). Nghe nói sở chỉ huy mặt trận của tướng Lê Trọng Tấn cũng ở khu B. Sở dĩ tôi phải nói qua về địa điểm này vì từ đây muốn ra Khe Lương, nơi đặt bộ phận giao dịch của phòng Xe hoặc đến các trạm sửa chữa hay tới các đơn vị vận tải còn rất xa, phải chờ dịp có ô tô đón ở ngoài bìa rừng. Mỗi chuyến thường phải kết hợp chờ cho có đủ hai ba người cùng đi.