Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

MẸ ANH HÙNG



                      Kính tặng bà nội và các bà mẹ VN anh hùng
Đỗ Quang Việt
Giáo viên Khoa Cơ điện (1974-1979)
Mẹ đâu có muốn làm anh hùng,
Chỉ muốn cho đất nước này hết giặc.
Sinh con ra phải thời loạn lạc,
Nuôi con lớn khôn rồi tiễn con đi,
Để bao năm mong ngóng con về,
Cho đến nay đã chiều tà xế bóng,
Hết ngày lại đêm vẫn chỉ là mong ngóng,
Đất nước thanh bình, con còn ở nơi đâu?


Mẹ đâu có muốn làm anh hùng,
Chỉ mong con yêu trở về với Mẹ.
Đất nước mình đã qua cơn dâu bể,
Mấy chục năm rồi, Mẹ đau đáu hàng đêm,
Vẫn quặn lòng, vẫn nhói con tim,
Mỗi khi nhớ về câu hát ru thuở trước...
Mẹ chỉ mong ước gì đổi được
Huân chương anh hùng lấy giây phút gặp con,
Để được ôm và để được hôn,
Được mắng mỏ, được thương, được giận...

Mẹ anh hùng bởi không thể khác:
Cứ mỗi lần đất nước bị xâm lăng,
Trời Phật lại cậy nhờ nơi Mẹ
Sinh cho đất nước những anh hùng.
Rồi lại tiễn con, lớp lớp lên đường,
Nối chí cha ông, ra đi diệt giặc,
Cầu mong con "đá mềm, chân cứng",
Biết giữ tròn chữ "Hiếu", chữ "Trung".
Tiễn con rồi, ngày nhớ, đêm mong,
Hết tháng, lại năm, tảo tần, lam lũ...
Bãi mía, nương ngô, bờ tre, vạt đỗ,
Hạt lúa, củ khoai nuôi những chiến công.

Chuyển mình bay lên, Đất nước hóa Rồng,
Vận nước đến, có phần công đức Mẹ.
Từ ngàn xưa và mai sau vẫn thế,
Tổ quốc mãi ơn những người MẸ ANH HÙNG.
                                                    Đ.Q.V.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nếu chưa đăng kí, bạn vẫn có thể để lại nhận xét: Viết xong, nên để lại tên hoặc nickname. Xuống "Chọn 1 nhận dạng" vào "Ẩn danh". Sau đó xuất bản nhận xét.