Mông em Nhã (to khủng)
Má em Đông (bầu bĩn!)
Bình tông Ngô Vũ Thuận (luôn đeo bên hông khi đi ăn cơm)
Lý luận Chí Hòa (bốc phét 1 cây)
Ba hoa Bá Báu
Láu táu Khánh Lân
Lấy phân anh Độ (thủ trưởng chăm tăng gia đâm lính phải theo mệt)
Hay trộ anh Trì (chính trị viên chuyên dọa nạt lính)
Hay đi anh Phụng (sếp nhưng toàn kiếm lí do về HN để hú hí với vợ)
Béo bụng Sơn Tùng
Nổi khùng anh Quế
Phóng uế cũng anh (bị bệnh đường ruột mãn)
Lành chỏi lành chanh là anh Trần Thông Quế...
Nhãn
- Ca khúc hay (7)
- Chuyện xưa (91)
- Công nghệ mới (6)
- Cựu CB-GV-CNV (8)
- Cựu học viên (20)
- Đọc báo mạng (10)
- Ghi chép (2)
- Giáo dục (2)
- Lê Phương Cảo (6)
- Phim CMT8 (1)
- Sức khỏe (2)
- Sưu tầm (7)
- Tâm sự (4)
- Tếu táo (3)
- Thể thao (2)
- Thông báo (12)
- Tiếu lâm (12)
- Tin vui-buồn-tức (38)
- Trang Thơ (6)
- Trao đổi (5)
- Tuyển sinh đại học- cao học 2012 (3)
- Tư liệu (13)
- Văn hóa-nghệ thuật (10)
- Website HVKTQS (2)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiếu lâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiếu lâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014
Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012
Vợ là người quan trọng nhất trong đời (ST: Hồ Bá Đạt)
|
Chuyện xảy ra tại một trường đại học.
Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên,
- "Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?"
Một nam sinh bước lên.
Giáo sư nói,
- "Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể rời bỏ".
Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân... |
Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012
Khổ thân cái bàn (Huỳnh Văn Úc)
Chàng vừa dùng xong bữa sáng. Bữa sáng ăn nhẹ, món cuối cùng
là ly cà phê màu đen sậm nhấm nháp từng ngụm nhỏ. Xong một ngụm chàng đặt cái
ly trên mặt bàn, mắt mơ màng nhìn ra xa lắng nghe cái vị đắng dịu thơm mát của
Trung Nguyên. Như thường lệ đúng vào cái thời điểm ấy người quản gia rón rén
đẩy cửa đi vào, trên tay là một tập báo hằng ngày. Chàng không có thói quen đọc
báo qua mạng. Hay ho gì mà đọc những chuyện vô bổ nhăng nhít của bọn blogger vô
công rồi nghề viết ra. Vì thế chàng chỉ đọc báo in trên giấy. Báo in trên giấy
chàng chỉ tin tưởng và thường đọc có vài tờ: Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Lao
Động, Sài Gòn Tiếp Thị...Còn những thứ đại loại như Đại Đoàn Kết, Người Cao
Tuổi thì cho qua. Chàng hờ hững cầm tờ Nhân Dân liếc qua rồi đặt nó xuống bàn.
Kế đến là Sài Gòn Tiếp Thị. Mắt chàng đang liếc qua các cột báo chợt mở to,
chàng đưa tay sửa lại đôi kính mắt, đưa tờ báo vào gần hơn rồi chăm chú đọc.
Một phút im lặng trôi qua. Người ta thường nói trước khi bão đến trời chợt lặng
gió. Cái vụ lặng gió đó nó giống như cái phút im lặng trước khi bùng nổ của
chàng. Bởi vì sau cái phút im lặng đó chàng chợt gầm lên: " Quân này láo!
Chúng nó là ai mà dám cả gan viết về Chị Hai của ta như thế này?". Bão đến
làm đổ cây cối. Còn sự bùng nổ của chàng làm khổ cái bàn. Cái bàn không đứng
yên được nữa mà đổ chổng kềnh. Sự tức giận khiến chàng co chân đạp mạnh một cái
khiến cái bàn đổ rầm xuống đất. Cái ông Newton thật oái ăm khi phát minh ra
định luật thứ ba nói về lực và phản lực. Phản lực nào ở đây? Thì nó là phản lực
của chiếc bàn chứ còn ai vào đây nữa!
Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012
Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012
Ngoan cố (ST)
Cô giáo ra đề bài tập làm văn: Hãy tả con vật mà em yêu thích.
Một học sinh viết: "Con vật mà em yêu thích nhất là con rận...". Và học sinh này bắt đầu tả con rận, chi tiết đến từng cọng lông. Nhưng cô giáo không hài lòng vì con vật này không được đẹp, cô yêu cầu cậu học sinh tả con chó.
Hôm sau cậu bé nộp bài: "Con chó nhà em có rất nhiều lông, vì thế nó rất lắm rận. Sau đây em xin tả con rận...". Hơi bực mình, cô giáo bèn cẩn thận chọn một con vật không có rận, là con cá và bảo cậu tả lại. Cậu bé viết: "Con cá sống ở dưới nước nên nó không có lông, nhưng nó có rất nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn thì chắc hẳn nó phải có nhiều lông. Mà nhiều lông thì sẽ có rận. Sau đây em xin tả con rận...".
Hoàn toàn không hài lòng, cô giáo đưa ra yêu cầu chót: Hãy tả bạn gái ngồi cạnh em. Cô chắc mẩm cậu bé không thể nào gán cho cô bạn xinh xắn kia là có rận cho được.
Cuối cùng cô nhận được bài làm: "Bạn gái ngồi cạnh em rất xinh xắn và sạch sẽ, bạn có mái tóc bóng mượt, cho nên bạn không có con rận nào. Tuy nhiên, em vẫn xin tả con rận...".
Một học sinh viết: "Con vật mà em yêu thích nhất là con rận...". Và học sinh này bắt đầu tả con rận, chi tiết đến từng cọng lông. Nhưng cô giáo không hài lòng vì con vật này không được đẹp, cô yêu cầu cậu học sinh tả con chó.
Hôm sau cậu bé nộp bài: "Con chó nhà em có rất nhiều lông, vì thế nó rất lắm rận. Sau đây em xin tả con rận...". Hơi bực mình, cô giáo bèn cẩn thận chọn một con vật không có rận, là con cá và bảo cậu tả lại. Cậu bé viết: "Con cá sống ở dưới nước nên nó không có lông, nhưng nó có rất nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn thì chắc hẳn nó phải có nhiều lông. Mà nhiều lông thì sẽ có rận. Sau đây em xin tả con rận...".
Hoàn toàn không hài lòng, cô giáo đưa ra yêu cầu chót: Hãy tả bạn gái ngồi cạnh em. Cô chắc mẩm cậu bé không thể nào gán cho cô bạn xinh xắn kia là có rận cho được.
Cuối cùng cô nhận được bài làm: "Bạn gái ngồi cạnh em rất xinh xắn và sạch sẽ, bạn có mái tóc bóng mượt, cho nên bạn không có con rận nào. Tuy nhiên, em vẫn xin tả con rận...".
Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012
Học tiếng Tây (ST: Đạt)
Ông Nguyễn Bá Cẩn, cựu thủ tướng cuối cùng năm 1975 của Việt Nam Cộng hòa, kể chuyện vui học trò trong bài "Kỷ niệm học trò". Chuyện thật 100%.
"Sang năm thứ ba (1944), GS dạy Pháp văn là Bà Le Guezenec, phu nhân của Trưởng ty Bưu điện Cần Thơ. Từ năm thứ ba lên năm thứ tư, có thay đổi một số giáo sư như GS Trực dạy toán, GS Trọng dạy Vạn Vật, GS Giỏi dạy Việt Văn, v.v…. Riêng Bà Le Guézenec đã để một kỷ niệm khó quên cho lớp tôi trong giờ văn phạm Pháp văn, khi Bà dạy cách chia động từ có vần “OUDRE” sau cùng. Lý do là vì Bà gọi môt nam sinh chia động từ “remoudre” và một nữ sinh chia động từ “recoudre” làm cho cả lớp cười rộ lên cả mấy phút, không ngừng được, làm nghẻn lớp học, khiến bà nổi giận bỏ ra về. Học sinh lại càng mừng thêm, được dịp mạnh ai nấy to tiếng phát biều ầm lên. Đến lượt các chị phải bỏ lớp và sau cùng ra về luôn".
Một nam sinh chia động từ remoudre (đọc theo kiểu dân gian )là:
Je remous (Tôi rờ mu),
Tu remouds (Anh rờ mu),
Il remoud (Nó rờ mu),
Nous remoulons (Chúng ta rờ mu lông),
Vous remoulez (Các anh rờ mu lẻ),
Ils remoulent ( Chúng nó rờ mu lén),
Một nữ sinh chia động từ recoudre (đọc theo kiểu dân gian ) là:
je recouds (Tôi rờ cu),
Tu recouds (Chị rờ cu),
Elle recoud (Nó rờ cu),
Nous recousons (Chúng ta rờ cu xong),
Vous recousez (Các chị rờ cu xệ ),
Ils recousent. ( Tụi nó rờ cu sến ),
Đọc xong cấm cười!
"Sang năm thứ ba (1944), GS dạy Pháp văn là Bà Le Guezenec, phu nhân của Trưởng ty Bưu điện Cần Thơ. Từ năm thứ ba lên năm thứ tư, có thay đổi một số giáo sư như GS Trực dạy toán, GS Trọng dạy Vạn Vật, GS Giỏi dạy Việt Văn, v.v…. Riêng Bà Le Guézenec đã để một kỷ niệm khó quên cho lớp tôi trong giờ văn phạm Pháp văn, khi Bà dạy cách chia động từ có vần “OUDRE” sau cùng. Lý do là vì Bà gọi môt nam sinh chia động từ “remoudre” và một nữ sinh chia động từ “recoudre” làm cho cả lớp cười rộ lên cả mấy phút, không ngừng được, làm nghẻn lớp học, khiến bà nổi giận bỏ ra về. Học sinh lại càng mừng thêm, được dịp mạnh ai nấy to tiếng phát biều ầm lên. Đến lượt các chị phải bỏ lớp và sau cùng ra về luôn".
Một nam sinh chia động từ remoudre (đọc theo kiểu dân gian )là:
Je remous (Tôi rờ mu),
Tu remouds (Anh rờ mu),
Il remoud (Nó rờ mu),
Nous remoulons (Chúng ta rờ mu lông),
Vous remoulez (Các anh rờ mu lẻ),
Ils remoulent ( Chúng nó rờ mu lén),
Một nữ sinh chia động từ recoudre (đọc theo kiểu dân gian ) là:
je recouds (Tôi rờ cu),
Tu recouds (Chị rờ cu),
Elle recoud (Nó rờ cu),
Nous recousons (Chúng ta rờ cu xong),
Vous recousez (Các chị rờ cu xệ ),
Ils recousent. ( Tụi nó rờ cu sến ),
Đọc xong cấm cười!
Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012
Chuyện tiếu lâm có thật (Đỗ Quang Việt, giáo viên Khoa Cơ điện 1974-78)
Tôi chơi với
Nguyễn Tấn Định (bộ môn Radar) từ mấy chục năm nay. Thỉnh thoảng mới gặp nhau
nhưng cứ gặp nhau lúc nào là vui như Tết. Bao nhiêu chuyện cũ được lôi ra, nhắc
lại để cười. Lần nào cũng thấy buồn cười. Có một chuyện thế này:
Dịp Tết năm
1977 (hay 78?), tôi và Tấn Định cùng trực Tết. Hôm ấy, cùng ăn trưa ở nhà ăn
tập thể. Thuở đó, chỉ mấy ngày Tết là thức ăn khá hơn ngày thường một tí.
Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012
YÊU ! (ST)
Yêu
đến lần thứ tư được gọi là tình tứ.
Yêu đến lần thứ bảy gọi là thất tình.
Yêu một lúc nhiều người gọi là trữ tình (để dành xài dài dài).
Được chấp nhận yêu gọi là dzô tình.
Yêu và kết hôn với người nước ngoài gọi là ngoại tình.
Yêu và kết hôn với người trong nước gọi là nội tình.
Tiền để đưa người yêu đi chơi gọi là bạc tình.
Đang yêu mà người yêu chết gọi là tình tang.
Hai bà vợ cùng dùng chung một ông chồng gọi là chung tình .
Tình yêu quá đẹp gọi là tuyệt tình
Yêu từ thời đi học gọi là tình trường
Yêu vợ người khác bị đánh tím mặt gọi là thâm tình.
Vậy muốn yêu như thế nào ???
(Tôn Gia Gia).
Yêu đến lần thứ bảy gọi là thất tình.
Yêu một lúc nhiều người gọi là trữ tình (để dành xài dài dài).
Được chấp nhận yêu gọi là dzô tình.
Yêu và kết hôn với người nước ngoài gọi là ngoại tình.
Yêu và kết hôn với người trong nước gọi là nội tình.
Tiền để đưa người yêu đi chơi gọi là bạc tình.
Đang yêu mà người yêu chết gọi là tình tang.
Hai bà vợ cùng dùng chung một ông chồng gọi là chung tình .
Tình yêu quá đẹp gọi là tuyệt tình
Yêu từ thời đi học gọi là tình trường
Yêu vợ người khác bị đánh tím mặt gọi là thâm tình.
Vậy muốn yêu như thế nào ???
(Tôn Gia Gia).
Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012
Quà tặng vợ (ST)
Mấy gã đàn ông ngồi tán dóc về món quà tặng vợ nhân kỉ niệm ngày cưới. Ông A: “Tôi mua một thứ mà nó có thể tăng nhanh từ 0 đến 100 chỉ trong có 6 giây.”
- Vậy chắc chắn phải là xe Ferrari?- Quá đúng, tôi đã mua cho bà ấy một chiếc Ferrari đỏ cực đẹp.
Ông D nói: “Tôi mua một thứ khác mà nó có thể tăng từ 0 đến 100 chỉ trong có 2 giây.”
- Phi lí, chỉ Ferrari là loại xe đua nhanh nhất thế giới hiện nay!
- Thì vưỡn, nhưng đó không phải là xe… mà là cái cân bàn!
- ???
Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012
Ước mơ đàn ông ngày 8-3 (ST)
Từ trong Bệnh viện Các Bệnh Nhiệt Đới, một bloger viết: “Mỗi năm cứ đến ngày 8-3 tôi lại bị hầm hập sốt vì quá lo nghĩ không biết làm thế nào cho vừa lòng vợ trong ngày ấy. Mua hoa thì nàng kêu lãng phí, mua quà thì chê không biết mua, đưa tiền tự mua thì nói kém lãng mạn… Bình thường chỉ phải nấu cơm, rửa bát, lau nhà, giặt giũ, cọ toilet… ngày 8-3 lại phải kiêm thêm nhiệm vụ cho con bú (tất nhiên là chỉ bú bình, cũng may đàn ông không có ngực).
Và tôi cứ miên man ngắm cái tờ lịch ngày 8-3 đã bóc trước cả tuần để “khắc cốt ghi tâm” không quên nhiệm vụ rồi bất chợt ngẫm thấy rằng: Đời người đàn ông có vợ như đeo một cái còng số 8, số 3 có hình nửa cái còng, 8-3 = ε, tức là còn nửa cái còng, điều đó làm ta liên tưởng rằng, vị đàn ông nào cũng chỉ dám ước nguyện nhỏ nhoi giảm được 50% mức độ hà khắc của chế độ lao tù tại gia đã là tốt lắm rồi! Dẫu biết ước mơ thì không cần tiết kiệm nhưng vì người ta vẫn hay nói: Đừng có mơ!”.
Và tôi cứ miên man ngắm cái tờ lịch ngày 8-3 đã bóc trước cả tuần để “khắc cốt ghi tâm” không quên nhiệm vụ rồi bất chợt ngẫm thấy rằng: Đời người đàn ông có vợ như đeo một cái còng số 8, số 3 có hình nửa cái còng, 8-3 = ε, tức là còn nửa cái còng, điều đó làm ta liên tưởng rằng, vị đàn ông nào cũng chỉ dám ước nguyện nhỏ nhoi giảm được 50% mức độ hà khắc của chế độ lao tù tại gia đã là tốt lắm rồi! Dẫu biết ước mơ thì không cần tiết kiệm nhưng vì người ta vẫn hay nói: Đừng có mơ!”.
Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012
Chỉ có ở ta (ST: ĐB)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



