(Chuyện này xin được giấu tên thật vì trò còn đương chức).
Bay vào SG, đang ngồi ở phòng cách li. Thấy chú vừa kéo valy vừa điện thoại, theo sau là 1 chú nghe chừng lính lác (nhìn điệu bộ là biết). Vừa thấy tôi, chú chạy tới, dù đang bận điện thoại nhưng vẫn vòng tay ôm lấy thầy. Người chú thơm nức mùi nước hoa (nghĩ bụng, quan có khác!).
- Anh vào SG à?
- Ừ, về nhà sau ít tuần ngoài này có việc. Em đi công tác à?
- Vâng, đi suốt, anh ạ; nhất là sau vụ giàn khoan 981.
Nhãn
- Ca khúc hay (7)
- Chuyện xưa (91)
- Công nghệ mới (6)
- Cựu CB-GV-CNV (8)
- Cựu học viên (20)
- Đọc báo mạng (10)
- Ghi chép (2)
- Giáo dục (2)
- Lê Phương Cảo (6)
- Phim CMT8 (1)
- Sức khỏe (2)
- Sưu tầm (7)
- Tâm sự (4)
- Tếu táo (3)
- Thể thao (2)
- Thông báo (12)
- Tiếu lâm (12)
- Tin vui-buồn-tức (38)
- Trang Thơ (6)
- Trao đổi (5)
- Tuyển sinh đại học- cao học 2012 (3)
- Tư liệu (13)
- Văn hóa-nghệ thuật (10)
- Website HVKTQS (2)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cựu học viên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cựu học viên. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014
Học viên Vô tuyến k14 có buổi họp mặt đầy ý nghĩa
Các em (giờ toàn ông, toàn bà) - nhập ngũ 1979 (khi "Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới...") và tốt nghiệp 1984 - vừa tổ chức họp mặt lớp 2 ngày 4 và 5/10/2014 tại Vĩnh Yên và Tam Đảo.
Ban tổ chức mời được thầy Trần Kiến Quốc và Vũ Thanh Hải, những người gắn bó với lớp suốt 5 năm học, lên dự. Khách mời còn có anh Nguyễn Tiến Dũng k8 và anh Hùng (Dốc Láp) - cơ sở cách mạng của thầy Ngân, thầy Quốc.
Ban tổ chức mời được thầy Trần Kiến Quốc và Vũ Thanh Hải, những người gắn bó với lớp suốt 5 năm học, lên dự. Khách mời còn có anh Nguyễn Tiến Dũng k8 và anh Hùng (Dốc Láp) - cơ sở cách mạng của thầy Ngân, thầy Quốc.
![]() |
| Cùng thầy Hải (áo xám, đứng giữa) ở trước nhà học viên k14. |
Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014
CÓ CHÚA KHÔNG? (Nguyễn Quốc Bình)
| Thực bụng ta tin là có Chúa. Chỉ là, chưa gặp lần nào (gặp rồi hả, còn ngồi đây mà gõ phím tán nhăng tán cuội được sao?). Cũng vẫn chỉ lờ mờ hiểu, Chúa như cái vô cùng, cái tuyệt đối mà bên trong cái ranh giới rất xa xăm và mờ nhạt ấy, con người chen chúc sống, giãy giụa mà sống. Càng giãy, cái sợi dây cột chặt từng thân phận trong đó càng thít chặt lại, không ai thoát được ảnh hưởng nhằng nhịt - dù các ảnh hưởng ấy có yếu đến mấy bởi có thể đang sống cách nhau rất xa về không gian hay rất xa về thời gian - từ những số phận của những người khác. Và từ cái đó, người ta vẫn bảo rằng Chúa có ở mọi nơi, mọi lúc, quán xuyến đến từng chi tiết nhỏ nhặt, tưởng như tình cờ nhất. Xét cho cùng, cách nhìn nhận Chúa như của ta thế này hóa ra lại đầy tính duy vật, bởi xét đến cùng, chủ nghĩa duy vật bảo rằng hiểu biết của con người thì tăng tiến mãi mãi song chỉ tiệm cận đến chân lý tuyệt đối mà thôi, còn cái tuyệt đối ấy ta thì gán cho nó một danh xưng, gọi là Chúa hay Tự nhiên, nào có khác gì mấy. |
Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014
Một vị tướng đáng kính (Giang Mèo)
GM FB – Mình biết Thiếu tướng Hoàng Kiền đã khá lâu và cũng có dịp đi công tác cùng ông một đôi chuyến. Nói thật là trong số các tướng lĩnh đương "tại ngũ" thì ông là một người nổi tiếng. Báo chí, sách vở đã viết về ông không ít, dù quân hàm của ông chí có 1 sao với 3 viền vàng. Người cựu sĩ quan của Trung đoàn công binh hải quân 83 ấy có cái tên ngắn gọn nhưng như gắn cả với số phận của một tướng quân lúc nào cũng quyết liệt, sôi nổi, tâm huyết và hết lòng vì binh nghiệp vì Tổ quốc. Người ta nhắc đến ông là Tư lệnh Binh chủng Công binh, là vị tướng lên rừng xuống biển, là tổng công trình sư của các pháo đài, công sự ở Trường Sa, là người đi kê cao thềm lục địa quốc gia, thủ lĩnh tuyến đầu trong sự nghiệp xây dựng "con đường trù phương lược"... Và hiện tại ông vẫn đang là Tư lệnh của Ban 47 tổ chức làm đường tuần tra biên giới đất liền viền quanh dải đất thiêng hình S của Tổ quốc từ Móng Cái đến Hà Tiên... Con đường đóng vai trò quan trọng bảo đảm an ninh quốc phòng, phát triển kinh tế xã hội của Việt Nam, một tuyến đường lịch sử đang dần được hình thành. Con đường bê tông ấy sẽ dài nhất thế giới với chiều rộng 3,5m, nền đường 5,5m vắt qua 25 tỉnh, thành phố với chiều dài hơn 10.000 km... Thậm chí ông còn nổi danh là người đầu tiên, duy nhất ở Việt Nam đầu tư tâm huyết, tiền của, sức lực để xây dựng Bảo tàng Đồng quê tại quê hương Giao Thủy, Nam Định để bảo tồn, gìn giữ những tinh hoa, giá trị truyền thống, cốt lõi nhất của một nền văn minh lúa nước ngàn đời...
Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013
Tự hào là lính Hải quân NDVN anh hùng (Kim Long)
Sau khi tốt nghiệp Đại học KTQS, Nguyễn Kim Long công tác ở Ban Tuyên huấn vì nhà trường phát hiện ra khả năng văn nghệ của anh. Sau đó anh về BTL Hải quân và gắn bó cho đến ngày nghỉ hưu, là Trưởng phòng Xe của BTL. Anh chia sẻ với anh em niềm tự hào được là lính Hải quân NDVN.
Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013
Vài hình ảnh kỉ niệm 30 năm bộ môn Tăng Thiết giáp HVKTQS (Kim Long)
Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013
Nhân cách trước danh vọng (Trần Đình Ngân)
Liên quan đến chuyện định kể dưới đây, tôi thấy cần kể trước về một chuyện , về sự quen biết của tôi với một cậu bạn là lính Công an. Hơn ba mươi năm trước, tôi găp anh này trong đám bia bọt, ồn ào thấy anh ta còn rất rụt rè , lóng ngóng.
Qua những anh em thân tình, tôi biết cậu bạn mới, dù có rất nhiều tài vặt, lại có viết lách văn chương nhưng do tên tuổi chưa nổi, nên nhiều người nhìn cậu ta chưa phục và có phần ái ngại. Hồi đó, vì nông nổi mà nó vừa qua một án tù oan !…
Vậy mà năm 2008, anh em gặp nhau ở Berlin, cậu bạn đã rất oai. Ai gặp cũng biết tên và xin chụp ảnh chung, xin được tặng Cacvisit. Chú lính Công an ngày nào nay đã đeo lon hàm cấp tướng, phụ trách một đoàn công tác của Bộ Công an đi công cán cấp nhà nước.
Nhắc lại chuyện cũ với tôi, anh này tự hào tâm sự: "Đời em toại nguyện: Làm Lính lên đến Tướng! Làm báo lên đến Tổng Biên Tập! Chả mong gì hơn!...".
„Ông tướng“ tôi quen hồi trước giờ chém gió, vậy là hơi kiêu nhưng sự thật nó nói chả sai gì cả. Phấn đấu, tiến thân như nó, kiêu căng cũng phải! Có ai trong đám bạn bè cùng lứa được như nó đâu .
Tôi có ý định viết ra chuyện này để khen và ca ngợi vị Đại tá, phó chủ nhiệm phòng quản lý phần hồn của Học viện Kỹ thuật Quân sự từ lâu lắm rồi, lâu là từ 2006, từ cái hôm sau nhiều năm xa cách, hai anh em gặp nhau nhân ngày hội truyền thống của Học viện KTQS tại số 100 phố Hoàng Quốc Việt (HN).
Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013
Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013
Người tốt (Thu Thủy H42)
Năm 2012 là một năm vô cùng đặc biệt của tôi, bởi đó là năm mà tôi tốt nghiệp đại học và nhận nơi công tác mới. 6 năm dùi mài đèn sách dưới mái trường Học Viện Kỹ Thuật, học viên chúng tôi, ai nấy đều vô cùng sung sướng và hạnh phúc khi được cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp đại học… và tôi cũng vậy. Tôi vẫn chưa quên cảm xúc hồi hộp, sung sướng khi ngày đầu tiên đến Bộ Quốc Phòng nộp quyết định nhận công tác tại Bộ Tổng Tham Mưu.
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Tâm sự của kẻ tha hương: Đi một ngày đàng học một sàng khôn
Tôn Gia Quý
Học viên Đài điều khiển khoá 4[1]
Tôi sang Đức để làm một người lao động theo
diện hợp tác lao động giữa hai nhà nước. Sau khi nước Đức thống nhất thì chuyển
sang làm một người lao động tự do. Vì thế hàng ngày, trước đây khi mới sang cũng
như bây giờ, sau 22 năm, tôi chủ yếu tiếp xúc với những người lao động, người
dân bình thường.
Đất khách quê người, lại là nơi quá xa xôi
với người thân, đất nước, ai cũng vậy, để tồn tại được thì phải học hỏi và lao
động nhiều hơn một chút. Để đến trường lớp thì không có điều kiện. Thôi thì
mình thấy người ta làm thế nào thì bắt chước, học theo những cái hay. Không làm
theo những cái mà mình thấy chưa hay. Tuy nhiên có những cái lúc đầu mình thấy
chưa hay nhưng sau này mình thấy hay thì lại làm theo. Có những cái thì là hành
động cụ thể, có những cái là lối suy nghĩ, có những cái là tác phong. Có những
cái thì mình thấy nó rất to tát, mình có học cũng chả để làm gì thì mình “bóp”
cho nhỏ lại “vừa” với mình, theo cách suy nghĩ đơn giản của một người lao động
như tôi.
Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012
Làm thầy (Thu Thủy H42)
Kể từ ngày mình tốt nghiệp ra trường và bắt đầu đi làm, ngoài làm công việc nhà nước giao thuộc chuyên ngành điện tử y sinh thì mình tham gia giảng dạy cho các lớp học buổi tối. Lịch dạy thường kín suốt tuần.
Đi dạy, mình thường giao lưu với các bạn học trò nên không khí học rất sôi nổi. Mình yêu âm nhạc, nghe nhạc thì rất thích nghe với âm lượng lớn nên khi đến lớp, ngoài laptop - dụng cụ dạy học, mình còn mang theo chiếc loa để giờ nghỉ giải lao mình mở nhạc và cả lớp cùng nghe. Cái loa của mình có kích thước chỉ nhỏ bằng 1 chiếc ly nên rất tiện lợi. Biết cô giáo thích nghe nhạc, một cậu học trò trong lớp đã giới thiệu để mình thưởng thức một ca khúc mà bạn yêu thích. Ca khúc có nhan đề :” Yue liang dai biao wo de xin” dịch ra là “ Ánh trăng nói hộ lòng tôi”.
Cậu học trò giới thiệu ca khúc này là người giỏi tiếng Trung. Hiện giờ, bạn đang làm cho một công ty xây dựng của Trung Quốc. Giao lưu thì mình được biết thêm là bạn tốt nghiệp Học viện thiết kế bên Trung, năm 2004. Nói chung, học trò của mình đa phần là người đang đi làm. Đợt giao lưu ở lớp trước, mình nhớ có 1 anh học trò, anh hỏi:
-20/11 cô có về trường ko?
Mình trả lời:
- Mình có về chúc mừng các thày cô dạy trong trường, trước mình học ở HVKTQS chuyên ngành ĐTYS.
Anh học trò hỏi tiếp:
- Cô học khóa bao nhiêu?
Mình trả lời:
- Mình học khóa 42, Anh cũng biết HVKTQS à?
Anh học trò:
- Nhân viên của em cũng học chuyên ngành ĐTYS khóa 38, 40 của HVKTQS.
Mình hơi ngạc nhiên:
- Thế anh công tác ở đâu?
- Em làm ở viện 108, trung tâm gia tốc Cyclotron…
Câu chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở đó. Mình ko nghĩ rằng, anh học trò về Trung tâm kể chuyện với các đàn anh của mình và giới thiệu mình là cô giáo của anh ấy… Và các anh khóa trên của mình cũng điện thoại kể lại câu chuyện.
Bữa sau, cô, trò lại giao lưu. Anh học trò mời mình sang bên trung tâm gia tốc chơi để giới thiệu cô giáo của anh với các đàn anh y sinh cùng chuyên ngành. Anh học trò thấy mình đang chăm chỉ học tiếng Anh nên anh mời mình tham gia học thêm cùng Trung tâm... Mình cũng vui.
Dạy học thì có nhiều điều thú vị. Nhưng một điều mà mình nhận ra là kể từ ngày mình đi dạy, mình rất yêu học trò. Thấy các bạn đi học đều, mình quý lắm. Không hiểu sao, mỗi khi viết theo lối kể chuyện là mình lại lan man nhiều thứ mà ko theo trọng tâm. Mình xin ngừng ở đây.
Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012
Bạn Trỗi - Đại học KTQS đến thăm Thầy tại Berlin (Trần Đình Ngân)
| Thầy, trò bên nhau. |
Tuồi già gặp những lúc xúc động, thấy mắt mình cứ rân rấn. 40 năm rồi còn gì, lớp học sinh khóa 3 trường Trỗi bước sang học những năm chuyên ngành đầu tiên tại Khoa Cơ điện (ĐHKTQS). Thầy trẻ, trò nhộn... đêm chiến tranh ôm nhau ngủ hầm phòng không, tiếng bom B52 nổ rền phía Đông Anh, Hà nội... những bữa cơm độn ngô... giờ giảng về sản xuất lắp ghép B40, B41 giữa rừng thau thau... chiều dã ngoại kéo nhau vào rừng hái củi giúp chị nuôi... tối đến, chia nhau củ sắn luộc, cười vỡ bụng vì tài dân vận của lính Trỗi…
Tình "Thò Chầy-Thầy Trò“ thắm đượm nghĩa anh em, đồng chí, lẫn vào thời gian thành kỷ niệm không thể quên được.
Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012
Đón bạn
![]() |
| Tiến Trì đang biểu diễn. |
![]() |
| Ông già Mai 77 mà vẫn vui với cánh trẻ. |
![]() |
| Bên 2 bạn từ Đức sang. |
Tiến "sung" nhất, liên tục kể chuyện tiếu lâm (có lẽ vì có cô bạn mới?). Với câu đối "Cô du kích Củ Chi chỉ cu hỏi củ chi" thì Tiến có vế đối khá đắt "Trai Hàng Chuối chuồi háng chỉ hàng chuối". Vậy mà phải bái phục câu "Gái Hải Dương hưởng giai ở Hải Dương" (đúng quê thằng em mới đau!).
Tiến cũng đọc bài "Rao thuốc 3 con 3" của thầy Giang "mù" in trong Tuyển tập 30 năm Học viện nhưng chưa thật chuẩn, vậy là NSUT Kiến Quốc sau khi "lau đầu từ" bằng li Vodka Cọng cỏ Ba-lan đã thể hiện lại tác phẩm làm cả bàn tiệc cười chảy nuớc mắt.
Quãng 3g chiều có thêm 2 bạn mới: Christoph (người Đức) và anh Nô (Việt kiều) mới từ Phú Quốc bay về. Vậy là dùng tiếng Anh, tiếng Đức loạn xạ. Anh bạn người Đức tỏ ra rất thích thú khi chén các món ăn VN.
Hai bạn Đức rất sướng khi được nghe thơ lục bát bằng 2 thừ tiếng Đức-Việt: "Hôm nay Ich có ngày sinh/ Ich mời Du đến trinken, essen? Essen xong lại tanzen? Tanzen rồi lại bumzen dazu".
Kết thúc bằng hợp ca "Ngày mai anh em chúng ta gặp nhau suốt ngày...".
Chiều về say quá.
Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012
Loạt chuyện của những người lính Học viện sống tha huơng
BÀ WAGNER
Tôn Gia Quý
Học viên Tên lửa khóa 4
Bà Wagner ở
cạnh cửa hàng nhà tôi. Bà bảo, kể cả chính thức và không chính thức bà đã làm ở
nhà trẻ 50 năm. Trong 50 năm ấy chỉ nghỉ phép thôi còn thì chưa bao giờ nghỉ ốm
vì “nghỉ ốm thì ai cho bọn trẻ ăn?”.
Tôi về đây
được ít lâu thì chồng bà chết. Thành ra hơn chục năm nay bà sống có một mình.
Con cháu sinh sống ở Tây Đức, còn bà từ nhỏ đến lớn sống ở Leipzig nên cuối đời chả muốn đi đâu.
Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012
Ngô Vi Đồng, cựu học viên k11
Nay là Chủ tịch HĐQT Cty CP Công nghệ Tin học HPT, Đồng luôn gắn bó với các hoạt động của Học viện ở phía Nam. Xin mời đọc tóm tắt về anh!
Và những phỏng vấn hay!!!
Và những phỏng vấn hay!!!
Hoàng Minh Châu, sếp của FPT
Anh ta là học viên k10 Patshemu strany, từng học Tổng hợp Kirshinev KGU, từng là thiếu tá và là người luôn có mặt trong "hội hè" của Học viện phía Nam.
Mời vào xem Người đương thời!
Mời vào xem Người đương thời!
Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012
Bầu Kiên, cựu học viên QS k15
Mời đọc bài viết về Kiên, ông trùm bóng đá.
Đoàn Hoài Trung, cựu học viên Patschemu k12
Là học viên k12, học ngoại ngữ ở Vĩnh Yên và được gửi đi đào tạo ở nước ngoài. Nay anh là đại tá, nhà báo, nhà văn và là Giám đốc Trung tâm Truyền hình QĐ phía Nam. Nhiều việc như thế nhưng Trung rất gần gũi với Học viện, nhất là vào dịp mỗi lần Hội trường.
Mời đọc bài phỏng vấn anh trên mạng Ảnh Chiến sĩ.
Mời đọc bài phỏng vấn anh trên mạng Ảnh Chiến sĩ.
Về một cựu học viên k11
Mời đọc tại Dân Trí!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



.jpg)
.jpg)