Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện xưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện xưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Bức ảnh hiếm!


Anh Huỳnh Lương Nghĩa (cựu giáo viên bộ môn Tên lửa, Khoa VTĐT) vừa đi Ba-lan về, được 1 anh bạn tặng bức ảnh đám cưới của anh Nguyễn Duy Chiến và chị Tô Bình Minh năm 1976. Bạn bè là cánh Trỗi ở Đại học KTQS đến chia vui. Ảnh thiếu sáng, chỉ nhận ra các anh Huỳnh Lương Nghĩa, Mỹ Thành, Kiến Quốc, Chí Hòa, Việt Hải... Còn ai nữa nhỉ?
Anh Nguyễn Duy Chiến sau này đi Ba-lan NCS rồi ở lại làm ăn. Không may đã mất tại đó.
Xin post kỉ niệm này như 1 nén tâm nhang nhớ đến anh.


Thứ Tư, 27 tháng 4, 2016

Mộ Gió của người Anh Hùng (Truyện ký của Trần Đình Ngân)

Mộ Anh hùng Liệt sỹ Nguyễn Phan Thanh-Giáo viên trường Đại học kỹ thuật quân sự đặt tại nghĩa trang liệt sỹ thôn Thanh Lãng, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc.
Nghĩa trang liệt sỹ nằm giữa cánh đồng  lộng gió .  Hàng phi lao trồng hai bên cổng và quanh nghĩa trang phủ bóng xanh mát, tiếng lá reo rì rào trong gió. Gần hai chục ngôi mộ của những bậc tiền bối thời kháng chiến chống Pháp đã phủ rêu xanh. Duy nhất, ngôi mộ của Liệt sỹ thời chống Mỹ cứu nước Phan Thanh là mới và kích thước có hơi rộng hơn.
Mỗi lần có dịp về thăm nơi yên nghỉ Vĩnh hằng của người đồng đội, đồng nghiệp kính mến, trong lòng tôi luôn trào nỗi thương nhớ về người tổ trưởng bộ môn đầu tiên của mình thời tôi mới chập chững về trường nhận nhiệm vụ làm giáo viên  bộ môn đạn thuộc khoa Cơ điện.

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

ANH LÊ CHÍ HÒA - CHÍ ÍT LÀ HÒA (Nguyễn Quốc Bình, k7 HV)

Thấy trên FB của anh Quốc có ảnh anh Quốc và anh Lê Chí Hòa, mới bảo thể nào cũng phải viết 1 status về anh 'Chí ít là Hòa'.
Các anh Quốc và Chí Hòa đều là học viên Khóa 5, có 1 năm cùng đại đội C30 'khu chuồng lợn' trên Bảo Sơn, Vĩnh Yên từ 40 năm trước (gồm các khóa 5-6-7 học viên ngành VT-ĐT). Chí Hòa học hữu tuyến, sau về Bộ môn Hữu tuyến làm GV nên cùng bộ môn với ta, còn anh Quốc học vô tuyến, sau về làm GV bộ môn Vô tuyến, cùng khoa VT-ĐT (K3), sau này cả 2 bộ môn nhập làm một thành Bộ môn thông tin cho đến tận bây giờ. 
Dạo ta học năm cuối, cả 2 anh đều dạy chuyên đề cho lớp bọn ta, Chí Hòa dạy máy tải ba FCC17 của Mỹ, anh Quốc thì dạy các máy FRC109 và REL2600 cũng của Mỹ để lại. Cả hai đều học rất giỏi, chơi guitar và đá bóng rất hay (nhất là anh Quốc, rất đa tài - thế mà mãi mới lấy được vợ ạ, bọn con gái dạo ấy mù lòa cả hay sao ấy nhở?). Cả hai đều là con các cán bộ cao cấp (anh Quốc là con thiếu tướng Trần Tử Bình, người lãnh đạo phong trào Phú Riềng đỏ và tổ chức khởi nghĩa ở Hà Nội năm 1945, sau là chính ủy trường Lục quân Trần Quốc Tuấn, năm 1950-1951 cha ta cũng học ở đó, dạo ấy Trường còn đặt bên Trung Quốc, cha ta sang đó, đi bộ từ chiến khu tới Trường cùng đoàn đi với cụ Trần Tử Bình). Còn anh Lê Chí Hòa là con thiếu tướng Lê Chưởng (sau về làm bí thư đảng đoàn Bộ ĐH-THCN) và bà Diệu Muội (thứ trưởng Bộ Thương nghiệp). Song cả 2 đều rất giản dị và hòa đồng, sống chí tình với anh em và cả đời đều sống đúng như những người lính chân chính theo gương cha mẹ mình. 

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

CƠ SỞ CÁCH MẠNG Ở VĨNH YÊN

Phần 2 - Bà chị VN anh hùng
Ai đọc chắc cũng ngạc nhiên: Làm gì có danh hiệu cao quý này? Xin thưa, Nhà nước thì chưa nhưng anh em cán bộ, sĩ quan, CNV Đại học KTQS từng sống ở Vĩnh Yên thì đã tôn vinh 1 bà chị cực thương yêu bộ đội Vĩnh Yên cái danh hiệu này. Chuyện khá dài dòng...
*
... Vĩnh Yên những năm đầu của thập kỷ 80 thế kỷ trước. Chiến tranh biên giới với TQ từ 1979. Sau 1975, Liên Xô không còn viện trợ cho ta. Bắt đầu đói.
Trưa ấy, vừa dạy từ Khu 125 về. Bụng đói meo. Vừa đạp xe rẽ vào đường Bảo Sơn thì nghe tiếng gọi với theo:
- Ngân ơi, Quốc ơi, vào chị đi. Hôm nay, mông chị ngon lắm. Giò chị cũng tươi rói đây.
Chưa cuối tháng đã hết nhẵn tiền, quý chị lắm nhưng đâu dám vào:
- Chị ơi, chúng em hết tiền rồi.
- Ơ hay, tiền nong gì, cứ lấy về mà ăn. Khi nào có tiền trả cũng được.
Cơ sở cách mạng của chúng tôi như thế đấy.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

MỘT THỜI ẤU TRĨ (5) - Nguyễn Đức Nước


Một buổi tối đầu năm 1972 tổ Đảng bộ môn Bảo dưỡng và Sửa chữa ô tô (khoa Xe, HV Hậu Cần) họp. Chỉ là buổi sinh hoạt thường kỳ nhưng tự nhiên Bí thư Đảng ủy khoa – thiếu tá Nguyễn Văn Lý cũng xuống dự. Trong buổi họp, lại cũng “tự nhiên” bí thư Lý hỏi tôi:
-      Đồm chí Nước có thuộc 7(*) nhiệm vụ của đổm viên không?
Vốn dĩ tôi không cho rằng học thuộc kiểu “Rắn là một loài bò, (à ờ à) rắn là một loài bò …sát không chân, (a) sát không chân” sẽ là đảng viên giỏi hay xuất sắc. Cái thời vừa vác tre đi rào làng kháng chiến vừa nói như “đọc thuộc lòng” cho người khác “Cuộc kháng chiến của chúng ta chia làm ba giai đoan: giai đoạn phòng ngự, giai đoạn …” (Nam Cao – Đôi mắt). Với lại, cả năm năm trời học đại học có bao giờ phải học thuộc lòng đâu đã thành thói quen nên khi bị hỏi bất ngờ, tôi trả lời luôn:  
-      Báo cáo thủ trưởng tôi không thuộc ạ!
-      Không thuộc! Thế đồm chí chỉ nói những ý chính cũng được. - Bí thư giảm mức yêu cầu.
-      Báo cáo, ý tôi cũng không nhớ. - Tôi trả lời bừa đi như vậy, muốn cho xong chuyện.

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

MỘT THỜI ẤU TRĨ (2) - Đỗ Thành Hưng

                                        
      Sang năm 1967 chúng tôi bước vào học kỳ hai của năm thứ nhất. Thời kỳ này chiến tranh phá hoai đã lan ra cả miền bắc. Các phong trào thi đua chống Mỹ rầm rộ và khí thế ngút trời  được phát động trong cả nước liên tục. Nào các đội lão dân quân, những đơn vị dân quân gái các nơi được  thành lập, phong trào Thanh niên ba sẵn sàng, Phụ nữ ba đảm đang, các bài hát như: Bài ca năm tấn, Đường cày đảm đang, v.v... ra đời để động viên thôi thúc toàn dân đánh Mỹ. Chúng tôi đã là lính nên không ai để ý nhiều tới các phong trào này, tập trung cho học tập là chính. Vì là ngày đầu thành lập, ở một môi trương  mới, ai cũng lạ lẫm với công việc của mình, thầy lo trách nhiệm của thầy, trò lo trách nhiêm cuả trò. Lo lắng nhiều nhất là cán bô khung trực tiếp quản lý ở các đại đội.

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

MỘT THỜI ẤU TRĨ (1) - Đỗ Thành Hưng

            Học viên Học viện KTQS mỗi giai đoạn có một môi trường, một khả năng nhận thức khác nhau. Chúng tôi là học viên khóa 1, ngày mới thành lập, cán bộ, công nhân viên, thầy trò tất cả đều còn bỡ ngỡ. Tôi xin chia sẻ với các khóa sau để các bạn, các em, các cháu biết một thời “ấu trĩ” của chúng tôi từ những ngày đầu ấy. Những chuyện sau tôi kể không nhằm phê phán cá nhân hay tập thể nào. Chuyện đúng sai ta không bàn tới, chỉ để nhớ lại cái thủa ban đầu còn mang tên: Phân hiệu 2 Đại học Bách khoa.  
THẦY  QUẢNG
           Học viên khóa 1 chúng tôi có nhiều thành phần lắm, có anh là lính cuối thời chống Pháp, tuổi gần bốn chục, là sỹ quan. Còn lại là lính nghĩa vụ, hầu hết là hạ sỹ quan, quân nhân chuyên nghiệp. Các anh học bổ túc từ nhiều nguồn khác nhau , có anh đã học qua trung cấp ở các chuyên ngành dân sự. Bọn tôi đang ở tuổi 17, 18, mới tốt nghiệp cấp 3, binh nhì vừa nhập ngũ.

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Chuyện ở B5 (Nguyễn Nước- Lớp Ô tô C213)

Ngày đầu tiên: điếc không sợ súng  
Cơ sở chính của phòng Xe cục Hậu cần B5 nằm kín đáo trong khu rừng già thuộc địa phận Vĩnh Linh-Quảng Trị. Từ ngoài đường đất mà ô tô có thể đi được để vào khu A phải đi bộ mất hơn một giờ đồng hồ theo con đường mòn có rừng cây che phủ. Trạm xá của Bộ Tư Lệnh B5 cũng nằm trên con đường này. Số người được vào khu A là rất hạn chế, hầu như chỉ có   các cán bộ của Cục Hậu cần. Khu B là khu dành riêng cho các cán bộ cao cấp. Ngành xe chỉ có bác Cục phó Cục Quản lý xe, trung tá Nguyễn Quang Lanh sống trong đó, thỉnh thoảng ra khu A làm việc và bác trưởng phòng, thiếu tá Nguyễn Viết Khoáng là được ra vào khu B mà thôi (tôi phải gọi là “bác” vì các bác phải cỡ trên dưới 60 tuổi cả. Đi lại luôn có chú cần vụ theo cùng để xách ba lô). Nghe nói sở chỉ huy mặt trận của tướng Lê Trọng Tấn cũng ở khu B. Sở dĩ tôi phải nói qua về địa điểm này vì từ đây muốn ra Khe Lương, nơi đặt bộ phận giao dịch của phòng Xe hoặc đến các trạm sửa chữa hay tới các đơn vị vận tải còn rất xa, phải chờ dịp có ô tô đón ở ngoài bìa rừng. Mỗi chuyến thường phải kết hợp chờ cho có đủ hai ba người cùng đi.

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

ĐƯỜNG RA TRẬN ( Nguyễn Nước - Lớp Ô tô C213)

 Phạm Tiến Duật. “Đường ra trận mùa này đẹp lắm

Tốt nghiệp ra trường tôi còn được học thêm một khóa đào tạo lái xe 3 tháng ở Trường 255 (Sơn Tây) rồi mới về Khoa Xăng-Xe, Học Viện Hậu Cần làm công tác giảng dạy. Cùng về Học viện Hậu Cần còn có Đức Cường lớp súng-pháo được phân công về  Khoa Khoa học cơ bản và Kỹ thuật cơ sở.
Khoa Xăng-Xe đào tạo sĩ quan kĩ thuật cho 2 chuyên ngành xăng dầu và xe máy (xe bánh hơi, bánh xích và cả máy nổ) nên đã được tách thành hai khoa riêng biệt: Khoa Xăng dầu (thường gọi tắt là K10) và Khoa Xe-Máy – K9. Tôi ở lại K9, và được coi là giáo viên trẻ trong khoa mặc dù tuổi đời cũng gần “băm”.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

THỰC THỰC, HƯ HƯ! (Đỗ Thành Hưng, cựu học viên k1)


Đọc bài “Tổ chức chỉ xem xét…” của anh Trần Đình Ngân và chuyện “Sưu tầm của PHP ngày 21/11/2014”. Tôi góp thêm chuyện “Thực thực, hư hư” cho đủ bộ ba: xe, pháo, mã!
Học kỳ 2 của năm thứ nhất, đại đội tôi sơ tán về thôn Thục Cầu (gần chợ Nôm) huyện Văn Lâm.
Vào một ngày, trung đội tôi đến lượt gác đêm, anh L gác phiên chắc từ 4 đến 5 giờ sáng. Khoảng ấy người gác phải gọi chị nuôi dậy để làm bữa ăn sáng cho đại đội. Ăn sáng thời ấy đơn giản lắm, chị nuôi chỉ việc xúc bột mì “nhân mọt” đã nhào từ tối, rồi để qua đêm, vào một cái vỉ to, vừa miệng chảo. Trên mặt vỉ có lót lá chuối tươi, rồi cời bếp than cho cháy to để hấp. Bánh chín thì cắt ra ngần ấy miếng theo quân số và cho vào chậu quân dụng, mỗi chậu 6 miếng là xong. Người gác phải giúp chị nuôi một tay.
Chả biết sự thể sáng ấy ra sao mà chị ta tố với đại đội đại ý, anh L đưa tay đòi lại 2 cái ấy của em.

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Nhanh như điện


Trên đường từ bếp ăn giáo viên về khu K3 có ao lớn, Phòng Hậu cần cho thả cá trắm, cá chép. Thức ăn thừa của nhà bếp cứ thả xuống xuống ao, cá lớn như thổi. Ấy vậy lại lo nhất mỗi lần mưa lớn, nước qua đập tràn, cá hay theo đó vọt tiến.
Lần đó xuống bếp ăn cơm, ăn vừa xong thì có cơn mưa lớn ập về. Mưa kéo dài cả tiếng, nước ngấp nghé tràn bờ. Cán bộ Phòng Hậu cần, ban tăng gia lo mất cá đã đội áo xuống trực. Cứ thấy chú cá nào vọt lên bờ là hất xuống. Anh em đứng ở nhà ăn nhìn mà tiếc của giời cho.
Chả hiểu sao Chí Hòa liều mình đội mưa về. Vừa tới đập thấy chú cá rõ to quẫy mạnh, vọt lên. Ba chân bốn cẳng Hòa đuổi theo, chộp được con cá. Liền lúc đó, chú lính ban tăng gia cũng phát hiện, vội đuổi theo. Hòa nhanh tay ném cá vào 1 góc rồi chạy biến về nhà. Chú tìm mãi không thấy, đành quay về và lẩm bẩm: "Tay này giấu ở đâu nhỉ? Đúng là nhanh như điện!". (Ý nói, các thầy Khoa Vô tuyến điện nên nhanh như điện).
Và, anh em giáo viên tối đó được nồi cháo cá rõ ngon.
(Chuyện do anh Hồng Thanh kể khi vào SG chơi).

Mất cái quyền duy nhất - QUYỀN CHO ĐIỂM (Kiến Quốc)

Ngày ở trường Đại học QS, giáo viên sống khổ như học viên, cũng trực ban, gác xách, cũng bị khoán 15 kí rau/ tháng, cũng đi lao động trồng sắn tận Lũng Mây, Tuyên Quang, cũng nhảy tầu hỏa mỗi khi về HN (xe ca toàn dành cho thủ trưởng nhà trường cùng cán bộ khoa, phòng)... Và anh em chỉ có quyền duy nhất là QUYỀN CHO ĐIỂM.
Thời gian đó (đầu 1980) tôi đang dạy lớp Vô tuyến k10, môn Xe Thu phát công suất trung bình. Thầy Trần Bình An (bộ môn Cơ sở 3) - nổi tiếng khít-tờ-rưi, khôn vặt, hay "mày mò", nghiên cứu đề tài mới - đã chọn 5 học viên của lớp làm đề tài Mã hóa cho mình. Còn nhớ được tên 4 em: Đào Ngọc Thạch, Ngô Mê Giang, Nguyễn Lâm Đông, Nhuần... Hai trò Thạch, Giang khá thân với thầy.
Với trò láu cá của mình, bố An lên gặp Hiệu phó Lê Phương Cảo (mới từ Khoa Cơ điện lên) tỉ tê, thuyết phục để 5 trò này không phải thi môn tôi dạy và nhận luôn 5 điểm 5. Tin đến tai, thấy hận quá; vội thông báo cho các thầy cùng và khác khoa. Họ đã giục tôi (thậm chí có cả thầy kích động) phải ra mặt đấu tranh bảo vệ cái "quyền duy nhất" của giáo viên. Phải tay khác chắc sợ nhưng mình qué sợ vì làm biết là "phản có lý".

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

"Sỹ quan binh nhì" (Đỗ Thành Hưng k1)

PHÍ LÀM QUEN
Vào học năm thứ ba, đại đội 213 chúng tôi về đóng quân ở xã Văn Tiến, huyện Yên Lạc. Tôi đang ở độ tuổi hai mươi, cái tuổi đã thích yêu và muốn được yêu nhưng còn nhút nhát lắm. Vả lại cũng sĩ sĩ vì mùa đông có giày đen, áo bốn túi, nhìn ngoài ra dáng sỹ quan thứ thiệt, lại đang học đại học, đâu dễ gì ai cũng làm quen được! Thời đó, tôi cũng ý thức được rằng sinh viên đại học Kỹ thuật quân sự bọn tôi đắt giá lắm bởi "trai thời loạn", mà "gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân"! Nên cũng có chút kiêu kiêu với các em!
Tôi và Ngô Gia Hồi không phải là bạn thân vì khác lớp nhưng cùng lứa với nhau. Tôi biết Hồi có người yêu tên Phương, học năm thứ nhất đại học Bưu điện, cách xã Văn Tiến chừng 5-7km, nhưng tôi chưa có dịp được gặp người yêu của Hồi.

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

“TỔ CHỨC CHỈ XEM XÉT CÁI CHỖ NỔI BẬT CỦA MÀY”

Bạn tôi, anh N.Đ.Th. không biết từ nguồn nào mà viết E-mail cho tôi, bổ sung thêm tên vài ông bạn được nhắc đến trong chuyện kể tôi viết về cái sân bóng rổ của K2 ở khu 125 Vĩnh Yên thời chiến tranh chống Mỹ 1970 ( Đã được TKQ đăng trong BTk5 ). Có điều hay,  Th. chú thích là  "vụ đó không có tao" nên đề nghị tác giả  phải chỉnh sửa lại!!!
Quý ông bạn quá, lại nhân gần đây BTk5 có đăng loạt chuyện kể của Đỗ Thanh Hưng, viết về những kỷ niệm vui  của  C213, k2, 125 Vĩnh yên...ĐHKTQS cũng chính thời kỳ đó nên tôi đồng ý với Th, chỉnh sữa lại bài viết của mình.
Nhân sắp đến tháng 10, gần ngày lễ kỷ niệm thành lập HVKTQS, tôi gửi bài này cho các bạn thân đọc lại cho vui, cũng đề nghị TBT TKQ cho đăng lại " chuyện kể..." trên  Học viện kỹ thuật quân sự phía Nam .

Kể chuyện cũ ở Đại học kỹ thuật Quân sự
“TỔ CHỨC CHỈ XEM XÉT CÁI CHỖ NỔI BẬT CỦA MÀY”                                                                                                                
                                                        Chuyện kể của Trần Đình Ngân  ( Có chỉnh sửa )
                                                                                                                                                                                    
Chiến tranh.
Đầu những năm 1970.
Nhà giáo viên Khu 125. Năm 2010, thầy Ngân, thầy Quốc đã về thăm lại
Vĩnh Yên và vào thăm tòa nhà này.
Vĩnh Yên. Khu 125.
Khoa Cơ điện có một sân bóng rổ láng cement thuộc loại xịn.  Đó là thành quả lao động của giáo viên, học viên những ngày nghỉ. Để có một sân thể thao cao cấp, Ban chỉ huy khoa ban ra một lệnh khoán: Làm xong nhiệm vụ trước ngày nào thì cho nghỉ phép ngày đó, làm chủ nhật thì được thưởng  phép bù… Vậy là những Hoàng Hải, Bùi Thức Hưng, NguyễnViết Tiến, Nguyễn Văn Đại hăng say lái xe ủi đất  từ sáng sớm,  tới 7-8 giờ tối còn thằp đèn ủi đêm.  
Chả có tay nghề xây dựng nhưng ham thể thao,  mê khoản thưởng phép hấp dẫn, những  Khúc Văn Nghi, Trần Đình Ngân, Tuy Bin, Phan Nhường, Xuân Anh, Đoàn Mạnh Giao, Trần Công… kẻ vác búa đập răm, người vác đá chèn móng.  Đến công đoạn sau là đổ chạt, láng cement  thấy xuất hiện thêm những tay thợ xịn từ các lớp học viên C213, C224 như Phạm Ngọc Việt, Nguyễn văn Son… Mọi người lao động quên giờ giấc! 
Toàn bộ Ban chỉ huy khoa, ngoài anh Lê Phương Cảo còn các anh Dương Ái Hiểu, Trần Đan,  Phạm Viết Huyền… chẳng biết gì về  luật bóng rổ nhưng luôn túc trực quanh sân, chỉ đạo sát sao kích thước sân bãi và đôn đốc láng mặt sân sao cho chất lượng, phẳng băng.  
Hậu cần khoa ngày nào cũng có khoản nước chè Hồng Đào và lương khô B-702, hứng lên còn tung ra vài bao thuốc vụn Tam Thanh, Tam Đảo, tổ quân y phát Vitamin C, B1 cho ca làm tối. Toàn khoa  ưu ái tập trung bồi dưỡng hào phóng ngoài tiêu chuẩn cho nhóm thợ xây dựng "Công trình thể thao“.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

TUỔI THƠ (Lê Ngọc Quyên)

Lũ trẻ chúng tôi lớn lên trong khu “gia binh”. Sau hòa bình, cuối năm 1975, tôi theo bố mẹ lên Vĩnh Yên, ở khu tập thể của trường đại học kỹ thuật quân sự ( bây giờ là học viện kỹ thuật quân sự).
Tác giả
Kí ức tuổi thơ đi theo tôi mãi tới tận bây giờ... 45- 46 tuổi, hai con đã lớn, nhưng mỗi khi gặp lại các cô chú của trường trước đây, dường như tôi vẫn là con bé 5-6 tuổi ngày nào.
Khi tôi rời Hà Nội lên sống với bố mẹ, gia đình được phân 1 gian nhà đầu hồi của dãy nhà 12 hộ. Tôi nhớ là cả khu có khoảng 5 dãy như vậy. Tôi đã khóc rất nhiều khi đêm xuống, trời tối đen như mực, căn nhà leo lét ánh đèn dầu, tôi ôm chặt mẹ và len lén nhìn vào góc nhà, nơi có bóng bố mẹ và tôi hắt vào mờ mờ, run rẩy.
Tôi còn nhớ quãng thời gian ấy, năm 75, khi tôi vào lớp vỡ lòng. Ngôi trường đầu tiên trong đời của tôi nằm chính giữa làng Bảo Sơn. Gọi là trường, nhưng chỉ có hai lớp. Đầu gian học luôn có 1 con trâu của nhà ai buộc vào ngay đó, tôi không dám nhìn vào mắt nó. Mỗi khi vào lớp, tôi thường hít một hơi thật sâu rồi cúi mặt chạy thật nhanh vào chỗ ngồi. Mãi về sau này tôi vẫn không quên cái cảm giác ấy và cũng chẳng lí giải được tại sao lại sợ con trâu ấy đến như vậy. Trường làng tôi đơn sơ đến lạ lùng...

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

"LĂM TƠI" (NSND Tường Vi) - Nguyễn Quốc Bình


Hôm nay ở cơ quan, đọc riết một hồi (chỗ nào còn ngờ ngợ là lại lên Internet tìm, download tài liệu về đọc cho kỳ thông, cả ngày hôm nay chắc phải đọc mấy chục trang, như đi ăn cướp, gần đến giờ tan làm thì đã gần mụ mị cả người, đứng lên mắt hoa mày chóng) ong hết cả đầu (hm, anh bạn Mít đặc mềnh ngày xưa kêu thế là 'ong óc'), mới cất lẻn đi nghe Tường Vi hát.

Dạo còn bé, nghe lỏm được người nọ người kia chê Tường Vi với Quốc Hương giọng chả ra gì, hát thì chả có nghề, song ngày bé thì ta thích nghe cả 2 người ấy hát lắm. Tận bây giờ, nghe mấy đi-va với chả đi-văng tự phong của ta hát, nhiều lúc lại thấy tiếc thời xa xưa. Công nghệ với đàn địch chưa có gì nhiều, nhưng người ta ngày ấy hát có hồn biết mấy chứ không vô cảm như bây giờ.

Giờ, giữa đêm chả biết mần chi, lại lần mò đi nghe Tường Vi hát vậy, những 'Hoa Champa', 'Lăm-tơi' (nghe thấy lắm chỗ 'lẳng' phải biết ạ), 'Người lái đò trên sông Pô-cô', 'Cô gái vót chông'...

http://www.youtube.com/watch?v=zdNRADAvrtg"
LĂM TƠI (NSND Tường Vi)
www.youtube.com
Dân ca Lào - Trình bày: Tường Vi

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

ĐI THĂM (tiếp theo và "khết") - (Duy Đảo)

Đọc cấm chửi.

Xe chạy trên đại lộ lớn rồi dừng bánh trước cửa một toà nhà bốn tầng, có lẽ “ bà già ” này phải được xây ngay sau chiến tranh, nghĩa là từ những năm 50 trở về trước. Toà nhà dài đồ sộ tuy kiến trúc không tân thời nhưng được sơn phết sáng sủa theo chuẩn mỹ quan đô thị.
Lạ là toà nhà lớn nhưng cửa ra vào nhỏ. Cánh cửa liên tục được mở vì có nhiều người từ ngoài đi vào, hết tốp này đến tốp khác. Tốp thì đi bộ, tốp thì tràn từ trên “tramvai” (xe điện) từ trên “trolaybus” ( xe bus chạy điện ) xuống. Qua cung cách trang phục chỉ thấy rặt đàn bà con gái, tiếng tây tiếng ta líu ríu trộn vào nhau. Thì ra là cánh chị em họ đi làm tối tan ca trở về (toà nhà dành riêng cho công nhân nữ).

ĐI THĂM - Duy Đảo

Hẹn với mấy thằng em, dân xuất khẩu lao động, cách thành phố tôi học hơn 200 km, thế Là còn ít ngày của kỳ nghỉ đông năm ấy tôi thực hiện lời hứa của mình. Xách ký “Giăm bông” mua trong cửa hàng của học viện dành cho sỹ quan nước ngoài và hai chai Vodka giá cao mua lụi của đám taxi đầu phố, tôi nhảy “Tramvai” phi ra ga. Một mình lầm lũi làm một cuộc “chia li”.

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Nhớ một thời ĐHKTQS (Duy Đảo k8)

Ký túc xá bọn tôi là khu nhà 4 tầng xây từ những năm nảo năm nào chả đứa nào biết. Toà nhà dài mấy chục mét có hai cầu thang lớn ở hai đầu dãy. Tường xây “mộc” ( nghe nói khi xây xong phần thô thì hết mẹ nó kinh phí để trát )
Kẻ nào có máu lãng mạn kiểu cổ điển thì khi nhìn toà nhà từ xa sẽ thấy nó phảng phất như những toà nhà bên Anh quốc thế kỷ trước. 
Thiết kế nội thất khu nhà theo tiêu chuẩn “công xã nguyên thuỷ”:
- Tầng một dùng để làm nhà trẻ, vì con trẻ đái, ỉa đã có bô.
- Tầng hai dành cho giáo viên vì các vị ấy giải quyết chuyện ấy ở trường.
- Tầng ba cho giới văn nghệ sỹ vì các vị này chuyên gia ỉa đái vào miệng nhau
- Tầng bốn dành cho bộ đội vì chiến sỹ ta kết hợp giải quyết nỗi buồn ở thao trường.
Nghĩa là toàn bộ toà nhà không có hệ thống vệ sinh, nước máy. Muốn “giải quyết” phải đi ra một khu riêng thật xa. Tay nào bị tào tháo đuổi thì chỉ có nước...
Bọn tôi ở tầng 4. Tầng gồm rất nhiều phòng nhỏ, mỗi phòng kê được 4 giường hai tầng, vừa chẵn biên chế một tiểu đội 8 thằng.