Chiến tranh. Đầu những năm 1970. Vĩnh Yên. Ở khu 125, Khoa Cơ điện có một sân bóng rổ láng cement thuộc loại xịn. Đó là thành quả lao động của giáo viên, học viên những ngày nghỉ. Sân bóng rổ cũng là nơi tổ chức các buổi chiếu phim ngoài trời mỗi dip thứ 7. Đến buổi chiếu phim, người đến trưóc xếp viên gạch mộc hoặc chiếc ghế con ngồi trước máy. Người đến sau đứng chen chúc, túm tụm sau máy chiếu. Đang chiếu mà máy đứt phim thì người ngồi trước ngoái hết cả cổ nhìn lại, í ới gọi người đứng sau, hoặc sốt ruột đợi tổ quay phim cuống quít ráp lại đoạn đứt để chiếu tiếp.
Nhãn
- Ca khúc hay (7)
- Chuyện xưa (91)
- Công nghệ mới (6)
- Cựu CB-GV-CNV (8)
- Cựu học viên (20)
- Đọc báo mạng (10)
- Ghi chép (2)
- Giáo dục (2)
- Lê Phương Cảo (6)
- Phim CMT8 (1)
- Sức khỏe (2)
- Sưu tầm (7)
- Tâm sự (4)
- Tếu táo (3)
- Thể thao (2)
- Thông báo (12)
- Tiếu lâm (12)
- Tin vui-buồn-tức (38)
- Trang Thơ (6)
- Trao đổi (5)
- Tuyển sinh đại học- cao học 2012 (3)
- Tư liệu (13)
- Văn hóa-nghệ thuật (10)
- Website HVKTQS (2)
Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012
Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012
Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012
Ước mơ đàn ông ngày 8-3 (ST)
Từ trong Bệnh viện Các Bệnh Nhiệt Đới, một bloger viết: “Mỗi năm cứ đến ngày 8-3 tôi lại bị hầm hập sốt vì quá lo nghĩ không biết làm thế nào cho vừa lòng vợ trong ngày ấy. Mua hoa thì nàng kêu lãng phí, mua quà thì chê không biết mua, đưa tiền tự mua thì nói kém lãng mạn… Bình thường chỉ phải nấu cơm, rửa bát, lau nhà, giặt giũ, cọ toilet… ngày 8-3 lại phải kiêm thêm nhiệm vụ cho con bú (tất nhiên là chỉ bú bình, cũng may đàn ông không có ngực).
Và tôi cứ miên man ngắm cái tờ lịch ngày 8-3 đã bóc trước cả tuần để “khắc cốt ghi tâm” không quên nhiệm vụ rồi bất chợt ngẫm thấy rằng: Đời người đàn ông có vợ như đeo một cái còng số 8, số 3 có hình nửa cái còng, 8-3 = ε, tức là còn nửa cái còng, điều đó làm ta liên tưởng rằng, vị đàn ông nào cũng chỉ dám ước nguyện nhỏ nhoi giảm được 50% mức độ hà khắc của chế độ lao tù tại gia đã là tốt lắm rồi! Dẫu biết ước mơ thì không cần tiết kiệm nhưng vì người ta vẫn hay nói: Đừng có mơ!”.
Và tôi cứ miên man ngắm cái tờ lịch ngày 8-3 đã bóc trước cả tuần để “khắc cốt ghi tâm” không quên nhiệm vụ rồi bất chợt ngẫm thấy rằng: Đời người đàn ông có vợ như đeo một cái còng số 8, số 3 có hình nửa cái còng, 8-3 = ε, tức là còn nửa cái còng, điều đó làm ta liên tưởng rằng, vị đàn ông nào cũng chỉ dám ước nguyện nhỏ nhoi giảm được 50% mức độ hà khắc của chế độ lao tù tại gia đã là tốt lắm rồi! Dẫu biết ước mơ thì không cần tiết kiệm nhưng vì người ta vẫn hay nói: Đừng có mơ!”.
Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012
Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012
Chuyện cũ (ST: Thủy k42)
Khoảng gần hai chục năm trở lại đây, chúng tôi, nhóm cựu học viên của Học viện Kỹ thuật quân sự, nhập trường năm 1979 và về sau được tập hợp trong C146 rồi đi du học ở các trường quân sự tại Liên Xô cũ, rất hay tụ tập với nhau vào những đêm giao thừa dương lịch.
Thường là tối 31/12 hằng năm, chúng tôi hẹn tới căn hộ của Mạnh Hùng, gã trai lúc ấy là duy nhất chưa vợ trong cả bọn, ở tập thể quân đội trên đường Pháo Đài Láng.
Thường là tối 31/12 hằng năm, chúng tôi hẹn tới căn hộ của Mạnh Hùng, gã trai lúc ấy là duy nhất chưa vợ trong cả bọn, ở tập thể quân đội trên đường Pháo Đài Láng.
Chỉ có ở ta (ST: ĐB)
Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012
Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012
Chúng tôi nhớ ông, Steve! (ST: ĐB)
“We miss you, Steve…”, đó là những gì nhân loại nhắc tới ông tổ sáng lập của Apple.
Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012
Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012
Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012
Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012
Tâm sự (Thuỷ k42)
Đi đến cuối con đường rồi lại thấy chùn chân mệt mỏi, con
người ta mâu thuẫn thật, ngày còn năm 1 thì mong năm 2, năm 2 thì mong năm 3,
năm 3 thì mong 4, năm 4 thì mong 5, năm 5 thì mong6, năm 6 thì lại ko mún ra trường.
Sợ, thật sự sợ!!! Mong manh lắm, những ngày sắp tới là những ngày sẽ đc nếm trải
nỗi lo cơm áo gạo tiền mưu sinh cuộc sống, lo cho mình rồi nếu được thì đền đáp
1 phần nhỏ bé công lao bố mẹ. Nhưng chao ôi, biết đến bao giờ mới đủ đc cái lo
cho mình mà mơ cho bố mẹ, khó lắm...
Ngày nay của khôn người khó ai cũng muốn 1 2 3 4, chứ đâu có như mình. Ếch cứ ngồi mà oàm oạp kêu ko chịu học hành, ko phấn đấu thì ai thương. Trời, mọi người cứ dọa là ko lo kiếm người yêu đi rồi mai sau ai rước, rồi cái gì mà cứ thế này mãi có mà ế, hic nhưng mà khổ, mình có sợ ế đâu , toàn dọa cái mà mình ko sợ, chán.
Tối hôm nọ cậu bạn gửi cho mình đoạn clip ma, đêm làm mình bị li vơ phun, cơ mà nghĩ lại thì mình cũng có sợ ma đâu, chỉ là giật mình vì nó hét lên chứ giờ cũng ko run, bình thường, có ai con gái mà ko có tí sợ ma nào ko, mình lại làm được, quá siêu, hehe.
Đấy cứ đc viết là nói lan man, tuy rằng vài câu nhưng cũng thỏa lòng mong mỏi, cho đỡ nghĩ ngợi nhìu, lăn tăn mau già, hi hi.
Đôi khi mong ước ko thành hiện thực...
Đôi khi sống thực quá làm cho con người ta ko dám mơ...
Đôi khi có những giấc chiêm bao bóp nghẹt con tim sống, nếu ko mơ ước ko hy vọng có lẽ sẽ ko buồn nhiều như thế...
Đôi khi cứ theo đuổi những giá trị ko thực, giấc mơ phá nát ước mơ...
Ôi, cuộc sống thực...
Ngày nay của khôn người khó ai cũng muốn 1 2 3 4, chứ đâu có như mình. Ếch cứ ngồi mà oàm oạp kêu ko chịu học hành, ko phấn đấu thì ai thương. Trời, mọi người cứ dọa là ko lo kiếm người yêu đi rồi mai sau ai rước, rồi cái gì mà cứ thế này mãi có mà ế, hic nhưng mà khổ, mình có sợ ế đâu , toàn dọa cái mà mình ko sợ, chán.
Tối hôm nọ cậu bạn gửi cho mình đoạn clip ma, đêm làm mình bị li vơ phun, cơ mà nghĩ lại thì mình cũng có sợ ma đâu, chỉ là giật mình vì nó hét lên chứ giờ cũng ko run, bình thường, có ai con gái mà ko có tí sợ ma nào ko, mình lại làm được, quá siêu, hehe.
Đấy cứ đc viết là nói lan man, tuy rằng vài câu nhưng cũng thỏa lòng mong mỏi, cho đỡ nghĩ ngợi nhìu, lăn tăn mau già, hi hi.
Đôi khi mong ước ko thành hiện thực...
Đôi khi sống thực quá làm cho con người ta ko dám mơ...
Đôi khi có những giấc chiêm bao bóp nghẹt con tim sống, nếu ko mơ ước ko hy vọng có lẽ sẽ ko buồn nhiều như thế...
Đôi khi cứ theo đuổi những giá trị ko thực, giấc mơ phá nát ước mơ...
Ôi, cuộc sống thực...
Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


