Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Cảm nhận vế mấy dòng thơ (FB Nguyễn Quốc Bình)

 "ANH ĐỂ TÌNH YÊU TỔ QUỐC MÌNH TRONG LỒNG NGỰC
CẠNH TÌNH YÊU EM CHƯA MỘT LÚC TÁCH RỜI
NHƯNG THÂN XÁC ANH CHỈ CÓ MỘT THÔI
TỔ QUỐC CẦN RỒI, EM ƠI, ANH ĐI NHÉ

Đọc mấy dòng này, tôi thực là đã ứa nước mắt. Bởi gia đình tôi đã trải qua những chuyện này, không chỉ 1 lần.

Mẹ tôi kể gần cuối năm 1945, sau khi quân Pháp được hậu thuẫn bởi quân Anh đánh loang ra trong Nam và Nam Bộ đã đi đầu kháng chiến thì cha tôi dẫn 1 trung đội tự vệ đoàn của Huyện Ninh Giang lên đường Nam Tiến, theo mệnh lệnh của chính phủ vào Nam đánh Pháp, để lại mẹ tôi và 4 anh chị tôi, người bé nhất còn chưa đầy 1 tuổi. Được mấy tháng thì có tin về báo cha tôi đã hy sinh. Khỏi phải nói là trong nhà hoảng loạn đến thế nào. Lúc ấy, mẹ tôi bảo, đã gần Tết âm lịch, nhà nhà đang chuẩn bị đón Tết mà nhà tôi không ai còn tâm trí nào cho Tết nhất nữa. May sao đúng hôm làm lễ truy điệu cha tôi thì người ta cáng cha tôi về đến nơi. Ông bị thương hàn trên đường Nam Tiến, vào đến Tuy Hòa thì ngã bệnh nặng nên đơn vị phải gửi ông lại để hành quân tiếp lên Buôn Ma Thuột (ở đó, một học trò cũ của cả mẹ lẫn cậu ruột tôi đã hy sinh, một người lính rất gan dạ của Ninh Giang - đã từng cầm lựu đạn theo cha tôi, cũng chỉ có 1 cây súng ngắn, nhảy xuống ca-nô ra chặn và lên tàu Cray-sắc bắt bọn sĩ quan Pháp đầu hàng ngày mới khởi nghĩa cướp chính quyền, tháng 8-1945). Dân ở đó cứu chữa cho ông rồi nhờ bộ đội ra Bắc cáng ông theo tàu về lại nơi đã xuất phát. Thuốc thang mãi mới khỏi, lại lao vào đánh giặc, suốt 8 năm cự giặc trong vùng sâu địch hậu, hết Hải Dương lại Thái Bình, vợ con ly lạc không tin tức, mãi sau chiến thắng Điện Biên Phủ mới được đoàn tụ.

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Nhà nghỉ Học viện ở Tam Đảo

Ông bà và các cháu ngoại con Thảo Hùng.
Đã từ đầu những năm 1970, nhà trường đã xin được khu đất trên Tam Đảo để làm nơi chấm thi tuyển sinh vào trường và khu nghỉ dưỡng cho cán bộ, giáo viên, CNV.
Những năm gần đây, khu nghỉ được xây dựng lại khang trang hơn và vẫn rộng mở đón không chỉ cán bộ đương chức mà cả cán bộ đã nghỉ hưu lên nghỉ dưỡng.
Đây là hình ảnh gia đình CCB "giáo viên dạy khỏe" Trần Đình Ngân (Khoa Trang bị Cơ diện) đi Tam Đảo hôm 4/5/2014 vừa rồi.

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

11 nước có quân đội hùng mạnh nhất trên thế giới năm 2014 (ST: Kháng Chiến)

Chiến thắng của Việt Nam đã chứng minh được rằng một đội quân nhỏ cũng có thể chống lại những lực lượng vô cùng hùng mạnh. Tuy nhiên, hiện tại, quyền lực của một quốc gia phụ thuộc rất nhiều vào sức mạnh quân sự.

Tạp chí quân sự nổi tiếng thế giới Global Firepower vừa công bố bảng xếp hạng Những quân đội hùng mạnh nhất thế giới năm 2014. Và đây là 11 nước có sức mạnh quân đội đứng đầu trong bảng xếp hạng.

1. Mỹ
11 nuoc co quan doi hung manh nhat tren the gioi nam 2014
Mỹ có 19 trên tổng số 31 tàu sân bay trên toàn thế giới.
Không có gì bất ngờ khi dẫn đầu bảng xếp hạng này là Mỹ. Ngân sách quốc phòng của Mỹ hiện lên tới 612 tỷ USD. Mặc dù đang phải cắt giảm chi tiêu, nhưng số tiền mà Mỹ dành cho quốc phòng vẫn nhiều hơn cả 10 nước xếp ngay sau đó cộng lại.
Lợi thế quân sự lớn nhất của Mỹ là 19 tàu sân bay, trong khi phần còn lại của thế giới chỉ có 12 chiếc. Những tàu sân bay khổng lồ này cho phép Mỹ thiết lập các căn cứ tác chiến ở bất cứ đâu và huy động sức mạnh trên toàn thế giới.
Siêu cường quốc số 1 thế giới cũng là nước có nhiều chiến đấu cơ nhất, công nghệ đột phá nhất trên thế giới, cùng với một lực lượng lớn được huấn luyện rất tốt, chưa kể đến kho vũ khí hạt nhân mà chưa có một nước nào sánh kịp.

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

"Ngôi Sao Ban Chiều - Đinh Tiến Hậu" (FB: Nguyễn Quốc Bình, giáo viên HVKTQS)

Hơn 1 tháng trước, chú Tuấn béo Hải Phòng tổ chức đám cưới cho con gái, anh em bạn bè của forumnuocnga.net (NNN) từ khắp các miền của Tổ quốc về Hải Phòng dự cưới khá đông, nhân thể gặp mặt thường niên. Ta bận đi làm và dạy nên không về HP dự đám cưới con nhà hàng xóm cũ được, chỉ gặp được mọi người khi cả đoàn về miền Trung, miền Nam qua Hà Nội. Trong đống ảnh anh chị em post lên FB thấy mọi người ngồi chung với cả tác giả của Ngôi Sao Ban Chiều, nhạc sĩ Đinh Tiến Hậu, một người Hải Phòng ngày trước.

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Một vị tướng đáng kính (Giang Mèo)

GM FB – Mình biết Thiếu tướng Hoàng Kiền đã khá lâu và cũng có dịp đi công tác cùng ông một đôi chuyến. Nói thật là trong số các tướng lĩnh đương "tại ngũ" thì ông là một người nổi tiếng. Báo chí, sách vở đã viết về ông không ít, dù quân hàm của ông chí có 1 sao với 3 viền vàng. Người cựu sĩ quan của Trung đoàn công binh hải quân 83 ấy có cái tên ngắn gọn nhưng như gắn cả với số phận của một tướng quân lúc nào cũng quyết liệt, sôi nổi, tâm huyết và hết lòng vì binh nghiệp vì Tổ quốc. Người ta nhắc đến ông là Tư lệnh Binh chủng Công binh, là vị tướng lên rừng xuống biển, là tổng công trình sư của các pháo đài, công sự ở Trường Sa, là người đi kê cao thềm lục địa quốc gia, thủ lĩnh tuyến đầu trong sự nghiệp xây dựng "con đường trù phương lược"... Và hiện tại ông vẫn đang là Tư lệnh của Ban 47 tổ chức làm đường tuần tra biên giới đất liền viền quanh dải đất thiêng hình S của Tổ quốc từ Móng Cái đến Hà Tiên... Con đường đóng vai trò quan trọng bảo đảm an ninh quốc phòng, phát triển kinh tế xã hội của Việt Nam, một tuyến đường lịch sử đang dần được hình thành. Con đường bê tông ấy sẽ dài nhất thế giới với chiều rộng 3,5m, nền đường 5,5m vắt qua 25 tỉnh, thành phố với chiều dài hơn 10.000 km... Thậm chí ông còn nổi danh là người đầu tiên, duy nhất ở Việt Nam đầu tư tâm huyết, tiền của, sức lực để xây dựng Bảo tàng Đồng quê tại quê hương Giao Thủy, Nam Định để bảo tồn, gìn giữ những tinh hoa, giá trị truyền thống, cốt lõi nhất của một nền văn minh lúa nước ngàn đời... 

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

ĐI THĂM (tiếp theo và "khết") - (Duy Đảo)

Đọc cấm chửi.

Xe chạy trên đại lộ lớn rồi dừng bánh trước cửa một toà nhà bốn tầng, có lẽ “ bà già ” này phải được xây ngay sau chiến tranh, nghĩa là từ những năm 50 trở về trước. Toà nhà dài đồ sộ tuy kiến trúc không tân thời nhưng được sơn phết sáng sủa theo chuẩn mỹ quan đô thị.
Lạ là toà nhà lớn nhưng cửa ra vào nhỏ. Cánh cửa liên tục được mở vì có nhiều người từ ngoài đi vào, hết tốp này đến tốp khác. Tốp thì đi bộ, tốp thì tràn từ trên “tramvai” (xe điện) từ trên “trolaybus” ( xe bus chạy điện ) xuống. Qua cung cách trang phục chỉ thấy rặt đàn bà con gái, tiếng tây tiếng ta líu ríu trộn vào nhau. Thì ra là cánh chị em họ đi làm tối tan ca trở về (toà nhà dành riêng cho công nhân nữ).

ĐI THĂM - Duy Đảo

Hẹn với mấy thằng em, dân xuất khẩu lao động, cách thành phố tôi học hơn 200 km, thế Là còn ít ngày của kỳ nghỉ đông năm ấy tôi thực hiện lời hứa của mình. Xách ký “Giăm bông” mua trong cửa hàng của học viện dành cho sỹ quan nước ngoài và hai chai Vodka giá cao mua lụi của đám taxi đầu phố, tôi nhảy “Tramvai” phi ra ga. Một mình lầm lũi làm một cuộc “chia li”.

Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

Nhớ một thời ĐHKTQS (Duy Đảo k8)

Ký túc xá bọn tôi là khu nhà 4 tầng xây từ những năm nảo năm nào chả đứa nào biết. Toà nhà dài mấy chục mét có hai cầu thang lớn ở hai đầu dãy. Tường xây “mộc” ( nghe nói khi xây xong phần thô thì hết mẹ nó kinh phí để trát )
Kẻ nào có máu lãng mạn kiểu cổ điển thì khi nhìn toà nhà từ xa sẽ thấy nó phảng phất như những toà nhà bên Anh quốc thế kỷ trước. 
Thiết kế nội thất khu nhà theo tiêu chuẩn “công xã nguyên thuỷ”:
- Tầng một dùng để làm nhà trẻ, vì con trẻ đái, ỉa đã có bô.
- Tầng hai dành cho giáo viên vì các vị ấy giải quyết chuyện ấy ở trường.
- Tầng ba cho giới văn nghệ sỹ vì các vị này chuyên gia ỉa đái vào miệng nhau
- Tầng bốn dành cho bộ đội vì chiến sỹ ta kết hợp giải quyết nỗi buồn ở thao trường.
Nghĩa là toàn bộ toà nhà không có hệ thống vệ sinh, nước máy. Muốn “giải quyết” phải đi ra một khu riêng thật xa. Tay nào bị tào tháo đuổi thì chỉ có nước...
Bọn tôi ở tầng 4. Tầng gồm rất nhiều phòng nhỏ, mỗi phòng kê được 4 giường hai tầng, vừa chẵn biên chế một tiểu đội 8 thằng. 

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Ban nhạc Đại học KTQS năm 1977

Mỹ Thành - trống,  Hòa - Clarinette, Kiến Quốc - Ghi-ta Bass,  Tuấn - Ghi-ta Rithm, Trúc - Trompet ,
Chí Hòa - solist và Hồng Hà - acordenon - từng góp phần mang lại vẻ vang cho nhà trường.

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Cây mít nhà ông Khôi (hay "Chuyện tình K2 - K3") (Trần Đình Ngân)

Tên chuyện ở trên, nghe na ná „Chuyện cây táo  ông Lành“ thời những năm 70. Hồi đó, tác giả là nhà văn nổi tiếng  họ Hoàng. Ông  bị nghi  là bóng gió đá xỏ ai đó khi cho đăng câu chuyện phiếm về cây táo trên báo văn nghệ. Ông Hoàng  khốn khổ vì vạ chuyện văn chương, ông bị  kiểm điểm, giam lỏng rồi cấm viết đến 14-15 năm!  Bạn bè xì xầm bảo nhau: Tội lão  Hoàng là tội sờ dái ngựa! 
Chuyện cây táo thì chẳng quan hệ gì, nhưng khổ nỗi, Lành lại là tên cúng cơm của ông quan to nhất khối Văn nghệ, mà ở Hà nội thời đó, ai chả biết chỉ có nhà ông Lành có cây táo lớn, mọc thò ra ngoài đường.  Những năm 60-70, câu thơ „Cành táo đầu hè, rung rinh quả ngọt…“ là  câu thơ hay được nhiều người thuộc nên cái kiểu liên hệ dây mơ, rễ má, bóng gió làm ông nhà văn  bị thù ghét, nghi ngờ !
Xin nhấn mạnh với bạn đọc, chuyện kể dưới đây chỉ là có cái tên  giống với chuyện ông nhà văn họ Hoàng viết thôi, chứ họ Trần tôi kể chuyện cây mít này, không hề có ý xấu gì nói về  các ông bà là chủ nhân của cây mít trong câu chuyện này.   

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Đội bóng bàn Đại học KTQS những năm 1970

Tư liệu quý sưu tập từ chị Võ Song Yên, học viên khóa 3, 1 trong những cầu tủ bóng bàn của trường.
Tuyển trường 1969: Trái qua - thầy Trần Sinh, Tường, Song Yên, Khôi,
Mậu, Anh Tường, Hồi, thầy Lễ (bóng chuyền).
Đội bóng bàn trường cùng anh em Tuyển Hải quân,
chuẩn bị Giải bóng bàn toàn quân 1969.

Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

TRỞ LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA (NGUYỄN NGỌC TƯỜNG – K9 ĐHKTQS)

Đường lên Điểm He, Khánh Khê.







Ngày 17/2 năm nay thật đặc biệt. Tôi trở lại thăm chiến trường xưa (Điềm He - Khánh Khê, huyện Cao Lộc, Lạng Sơn) sau đúng 35 năm; nơi tôi đã từng sống và chiến đấu tại E197, F337 trong những ngày ác liệt nhất của cuộc chiến tranh Biên giới năm 1979.

Bên cầu Khánh Khê.

Thắp hương tưởng nhớ đồng đội đã hy sinh.

Trước bia kỉ niệm.

Cuộc chiến tranh vĩ đại bảo vệ biên giới phía Bắc.

Cầu Khánh Khê và sông Kỳ Cùng sáng nay.

Thắp nén hương tưởng nhớ những người đồng đội cũ đã hy sinh tại đây, cảm xúc thật dâng trào,  tiếc thương những người  đã ngã xuống vì từng tấc đất thiêng liêng của Tổ Quốc.

Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

Gặp trò k14 Vô tuyến ở HN

Tuấn, Mạnh ngồi tả, hữu cùng Thái k16, Hà Khểnh (chuyển cấp).


Thầy Quốc : TRò k14 của tớ đây!
Tuấn gọi điện cho Mạnh "tè" cùng lớp phi ra quán bia chào thầy. Thầy trò gặp nhau quá vui. Tôi dạy lớp này từ 1983 và các em tốt nghiệp 1984. Đã 30 năm nay. Tuấn tóc bạc hết rồi. Con cái Mạnh cũng đã lớn.
Mạnh còn kể chuyện: em là đứa trong lớp lấy vợ đầu tiên và vinh dự mời được thầy Bính, thầy Quốc, thầy Hải tới dự. Hôm đó 3 thầy cùng "diễm xưa".
Hôm qua Tuấn cũng gọi để Sơn "đen" (Lữ đoàn trưởng Lữ thông tin PKKQ) nói chuyện với tôi. Thấy các em trưởng thành thật là mừng.


Tối qua sau trận bóng ở sân Nhà máy Nước, kéo nhau ra uống bia với mấy anh em CLB Những Người Bạn ở 1 Trấn Vũ. Thấy chú em Tuấn "tỏi" (học viên vô tuyến k14) ngồi bàn bên, liền tạt qua. Chú ngỡ ngàng vì lâu lắm mới gặp thầy.