Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Chuyện tiếu lâm có thật (Đỗ Quang Việt, giáo viên Khoa Cơ điện 1974-78)

          Tôi chơi với Nguyễn Tấn Định (bộ môn Radar) từ mấy chục năm nay. Thỉnh thoảng mới gặp nhau nhưng cứ gặp nhau lúc nào là vui như Tết. Bao nhiêu chuyện cũ được lôi ra, nhắc lại để cười. Lần nào cũng thấy buồn cười. Có một chuyện thế này:

          Dịp Tết năm 1977 (hay 78?), tôi và Tấn Định cùng trực Tết. Hôm ấy, cùng ăn trưa ở nhà ăn tập thể. Thuở đó, chỉ mấy ngày Tết là thức ăn khá hơn ngày thường một tí.


Một trong những cái “hơn ngày thường ấy” là nồi canh. Ngày thường thì lấy đâu ra xương mà hầm? Có tí mì chính đã là may lắm rồi. Ngày Tết, nồi canh có “chất” hơn. Nếu đi ăn sớm, có khi còn có thể vớt được một vài cục xương để gặm lấy tí thịt còn dính (thông thường xương được lọc rất kỹ nên có dính cũng ít thôi).

Tôi và Tấn Định ngồi ở hai bàn khác nhau. Khi tôi lại nồi canh định chan thì thấy có hiện tượng lạ: Tấn Định đang cúi nhìn vào nồi canh, hết nhe răng ra lại ngậm miệng lại. Lấy làm lạ, tôi trố mắt ra nhìn thì thấy Tấn Định lẩm bẩm: “Hóa ra không phải”. Nghe vậy, tôi lại càng chẳng hiểu gì.

Nói xong, Tấn Định chan canh và về mâm. Tôi tò mò nhìn vào nồi canh, vừa chan vừa cố “giải mã” hiện tượng vừa rồi. Rồi tới chỗ Tấn Định để hỏi xem chuyện có đúng như vậy? Tấn Định chỉ đỏ mặt cười và buông một từ: “Bịa”.

          Chuyện là thế này: Nồi canh đã gần đến đáy, dưới đáy nồi là cái xương quai hàm con lợn vẫn còn cả răng. Tấn Định nhìn vào, tưởng bóng mình soi xuống liền nhe răng ra, ngậm vào mấy lần để kiểm tra và kết luận như trên.

Do thấy cục xương cũng chẳng còn gì bám nên chẳng ai vớt mang về mâm nữa. Ai không tin, cứ trực tiếp hỏi Tấn Định.

          Mới đấy mà đã gần 40 năm. Thời gian trôi thật nhanh!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nếu chưa đăng kí, bạn vẫn có thể để lại nhận xét: Viết xong, nên để lại tên hoặc nickname. Xuống "Chọn 1 nhận dạng" vào "Ẩn danh". Sau đó xuất bản nhận xét.