Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

Nhanh như điện


Trên đường từ bếp ăn giáo viên về khu K3 có ao lớn, Phòng Hậu cần cho thả cá trắm, cá chép. Thức ăn thừa của nhà bếp cứ thả xuống xuống ao, cá lớn như thổi. Ấy vậy lại lo nhất mỗi lần mưa lớn, nước qua đập tràn, cá hay theo đó vọt tiến.
Lần đó xuống bếp ăn cơm, ăn vừa xong thì có cơn mưa lớn ập về. Mưa kéo dài cả tiếng, nước ngấp nghé tràn bờ. Cán bộ Phòng Hậu cần, ban tăng gia lo mất cá đã đội áo xuống trực. Cứ thấy chú cá nào vọt lên bờ là hất xuống. Anh em đứng ở nhà ăn nhìn mà tiếc của giời cho.
Chả hiểu sao Chí Hòa liều mình đội mưa về. Vừa tới đập thấy chú cá rõ to quẫy mạnh, vọt lên. Ba chân bốn cẳng Hòa đuổi theo, chộp được con cá. Liền lúc đó, chú lính ban tăng gia cũng phát hiện, vội đuổi theo. Hòa nhanh tay ném cá vào 1 góc rồi chạy biến về nhà. Chú tìm mãi không thấy, đành quay về và lẩm bẩm: "Tay này giấu ở đâu nhỉ? Đúng là nhanh như điện!". (Ý nói, các thầy Khoa Vô tuyến điện nên nhanh như điện).
Và, anh em giáo viên tối đó được nồi cháo cá rõ ngon.
(Chuyện do anh Hồng Thanh kể khi vào SG chơi).

Mất cái quyền duy nhất - QUYỀN CHO ĐIỂM (Kiến Quốc)

Ngày ở trường Đại học QS, giáo viên sống khổ như học viên, cũng trực ban, gác xách, cũng bị khoán 15 kí rau/ tháng, cũng đi lao động trồng sắn tận Lũng Mây, Tuyên Quang, cũng nhảy tầu hỏa mỗi khi về HN (xe ca toàn dành cho thủ trưởng nhà trường cùng cán bộ khoa, phòng)... Và anh em chỉ có quyền duy nhất là QUYỀN CHO ĐIỂM.
Thời gian đó (đầu 1980) tôi đang dạy lớp Vô tuyến k10, môn Xe Thu phát công suất trung bình. Thầy Trần Bình An (bộ môn Cơ sở 3) - nổi tiếng khít-tờ-rưi, khôn vặt, hay "mày mò", nghiên cứu đề tài mới - đã chọn 5 học viên của lớp làm đề tài Mã hóa cho mình. Còn nhớ được tên 4 em: Đào Ngọc Thạch, Ngô Mê Giang, Nguyễn Lâm Đông, Nhuần... Hai trò Thạch, Giang khá thân với thầy.
Với trò láu cá của mình, bố An lên gặp Hiệu phó Lê Phương Cảo (mới từ Khoa Cơ điện lên) tỉ tê, thuyết phục để 5 trò này không phải thi môn tôi dạy và nhận luôn 5 điểm 5. Tin đến tai, thấy hận quá; vội thông báo cho các thầy cùng và khác khoa. Họ đã giục tôi (thậm chí có cả thầy kích động) phải ra mặt đấu tranh bảo vệ cái "quyền duy nhất" của giáo viên. Phải tay khác chắc sợ nhưng mình qué sợ vì làm biết là "phản có lý".

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

"Sỹ quan binh nhì" (Đỗ Thành Hưng k1)

PHÍ LÀM QUEN
Vào học năm thứ ba, đại đội 213 chúng tôi về đóng quân ở xã Văn Tiến, huyện Yên Lạc. Tôi đang ở độ tuổi hai mươi, cái tuổi đã thích yêu và muốn được yêu nhưng còn nhút nhát lắm. Vả lại cũng sĩ sĩ vì mùa đông có giày đen, áo bốn túi, nhìn ngoài ra dáng sỹ quan thứ thiệt, lại đang học đại học, đâu dễ gì ai cũng làm quen được! Thời đó, tôi cũng ý thức được rằng sinh viên đại học Kỹ thuật quân sự bọn tôi đắt giá lắm bởi "trai thời loạn", mà "gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân"! Nên cũng có chút kiêu kiêu với các em!
Tôi và Ngô Gia Hồi không phải là bạn thân vì khác lớp nhưng cùng lứa với nhau. Tôi biết Hồi có người yêu tên Phương, học năm thứ nhất đại học Bưu điện, cách xã Văn Tiến chừng 5-7km, nhưng tôi chưa có dịp được gặp người yêu của Hồi.

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Phía Nam mừng Học viện 48 tuổi

Anh Đậu, anh Quốc với anh em thế hệ sau.
Có Phó giám đốc Lạc Hồng vào công tác, vậy là Thường trực phía Nam tổ chức họp mặt, mời nhiều cán bộ thế hệ trước (các anh Ba Hưng, Sáu Đậu, Kiến Quốc, Thai, Hải...) cùng bạn bè ở BV175, các đơn vị xung quanh.

Anh Ba Hưng lúc nào cũng là trung tâm.
Anh em tâm đầu ý hợp, chia sẻ nhiều chuyện xưa, nay và chúc cho mọi người luôn khỏe để còn gặp nhau được nhiều lần như thế.

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Học viên Vô tuyến k14 có buổi họp mặt đầy ý nghĩa

Các em (giờ toàn ông, toàn bà) - nhập ngũ 1979 (khi "Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới...") và tốt nghiệp 1984 - vừa tổ chức họp mặt lớp 2 ngày 4 và 5/10/2014 tại Vĩnh Yên và Tam Đảo.
Ban tổ chức mời được thầy Trần Kiến Quốc và Vũ Thanh Hải, những người gắn bó với lớp suốt 5 năm học, lên dự. Khách mời còn có anh Nguyễn Tiến Dũng k8 và anh Hùng (Dốc Láp) - cơ sở cách mạng của thầy Ngân, thầy Quốc.



Cùng thầy Hải (áo xám, đứng giữa) ở trước nhà học viên k14.

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

“TỔ CHỨC CHỈ XEM XÉT CÁI CHỖ NỔI BẬT CỦA MÀY”

Bạn tôi, anh N.Đ.Th. không biết từ nguồn nào mà viết E-mail cho tôi, bổ sung thêm tên vài ông bạn được nhắc đến trong chuyện kể tôi viết về cái sân bóng rổ của K2 ở khu 125 Vĩnh Yên thời chiến tranh chống Mỹ 1970 ( Đã được TKQ đăng trong BTk5 ). Có điều hay,  Th. chú thích là  "vụ đó không có tao" nên đề nghị tác giả  phải chỉnh sửa lại!!!
Quý ông bạn quá, lại nhân gần đây BTk5 có đăng loạt chuyện kể của Đỗ Thanh Hưng, viết về những kỷ niệm vui  của  C213, k2, 125 Vĩnh yên...ĐHKTQS cũng chính thời kỳ đó nên tôi đồng ý với Th, chỉnh sữa lại bài viết của mình.
Nhân sắp đến tháng 10, gần ngày lễ kỷ niệm thành lập HVKTQS, tôi gửi bài này cho các bạn thân đọc lại cho vui, cũng đề nghị TBT TKQ cho đăng lại " chuyện kể..." trên  Học viện kỹ thuật quân sự phía Nam .

Kể chuyện cũ ở Đại học kỹ thuật Quân sự
“TỔ CHỨC CHỈ XEM XÉT CÁI CHỖ NỔI BẬT CỦA MÀY”                                                                                                                
                                                        Chuyện kể của Trần Đình Ngân  ( Có chỉnh sửa )
                                                                                                                                                                                    
Chiến tranh.
Đầu những năm 1970.
Nhà giáo viên Khu 125. Năm 2010, thầy Ngân, thầy Quốc đã về thăm lại
Vĩnh Yên và vào thăm tòa nhà này.
Vĩnh Yên. Khu 125.
Khoa Cơ điện có một sân bóng rổ láng cement thuộc loại xịn.  Đó là thành quả lao động của giáo viên, học viên những ngày nghỉ. Để có một sân thể thao cao cấp, Ban chỉ huy khoa ban ra một lệnh khoán: Làm xong nhiệm vụ trước ngày nào thì cho nghỉ phép ngày đó, làm chủ nhật thì được thưởng  phép bù… Vậy là những Hoàng Hải, Bùi Thức Hưng, NguyễnViết Tiến, Nguyễn Văn Đại hăng say lái xe ủi đất  từ sáng sớm,  tới 7-8 giờ tối còn thằp đèn ủi đêm.  
Chả có tay nghề xây dựng nhưng ham thể thao,  mê khoản thưởng phép hấp dẫn, những  Khúc Văn Nghi, Trần Đình Ngân, Tuy Bin, Phan Nhường, Xuân Anh, Đoàn Mạnh Giao, Trần Công… kẻ vác búa đập răm, người vác đá chèn móng.  Đến công đoạn sau là đổ chạt, láng cement  thấy xuất hiện thêm những tay thợ xịn từ các lớp học viên C213, C224 như Phạm Ngọc Việt, Nguyễn văn Son… Mọi người lao động quên giờ giấc! 
Toàn bộ Ban chỉ huy khoa, ngoài anh Lê Phương Cảo còn các anh Dương Ái Hiểu, Trần Đan,  Phạm Viết Huyền… chẳng biết gì về  luật bóng rổ nhưng luôn túc trực quanh sân, chỉ đạo sát sao kích thước sân bãi và đôn đốc láng mặt sân sao cho chất lượng, phẳng băng.  
Hậu cần khoa ngày nào cũng có khoản nước chè Hồng Đào và lương khô B-702, hứng lên còn tung ra vài bao thuốc vụn Tam Thanh, Tam Đảo, tổ quân y phát Vitamin C, B1 cho ca làm tối. Toàn khoa  ưu ái tập trung bồi dưỡng hào phóng ngoài tiêu chuẩn cho nhóm thợ xây dựng "Công trình thể thao“.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

TUỔI THƠ (Lê Ngọc Quyên)

Lũ trẻ chúng tôi lớn lên trong khu “gia binh”. Sau hòa bình, cuối năm 1975, tôi theo bố mẹ lên Vĩnh Yên, ở khu tập thể của trường đại học kỹ thuật quân sự ( bây giờ là học viện kỹ thuật quân sự).
Tác giả
Kí ức tuổi thơ đi theo tôi mãi tới tận bây giờ... 45- 46 tuổi, hai con đã lớn, nhưng mỗi khi gặp lại các cô chú của trường trước đây, dường như tôi vẫn là con bé 5-6 tuổi ngày nào.
Khi tôi rời Hà Nội lên sống với bố mẹ, gia đình được phân 1 gian nhà đầu hồi của dãy nhà 12 hộ. Tôi nhớ là cả khu có khoảng 5 dãy như vậy. Tôi đã khóc rất nhiều khi đêm xuống, trời tối đen như mực, căn nhà leo lét ánh đèn dầu, tôi ôm chặt mẹ và len lén nhìn vào góc nhà, nơi có bóng bố mẹ và tôi hắt vào mờ mờ, run rẩy.
Tôi còn nhớ quãng thời gian ấy, năm 75, khi tôi vào lớp vỡ lòng. Ngôi trường đầu tiên trong đời của tôi nằm chính giữa làng Bảo Sơn. Gọi là trường, nhưng chỉ có hai lớp. Đầu gian học luôn có 1 con trâu của nhà ai buộc vào ngay đó, tôi không dám nhìn vào mắt nó. Mỗi khi vào lớp, tôi thường hít một hơi thật sâu rồi cúi mặt chạy thật nhanh vào chỗ ngồi. Mãi về sau này tôi vẫn không quên cái cảm giác ấy và cũng chẳng lí giải được tại sao lại sợ con trâu ấy đến như vậy. Trường làng tôi đơn sơ đến lạ lùng...

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

Gặp thầy Lê Phương Cảo (Trần Đình Ngân, Berlin)

Bên tượng 2 cụ Marx, Angel.
Trong một dịp rất hiếm hoi, cuối tháng 8-2014 nhóm một số anh em nguyên cán bộ, CNV, giáo viên, học viên của Học viện KTQS đang làm việc, sinh sống tại Đức và Ba lan có dịp được gặp và giao lưu với vợ chồng Bác Lê Phương Cảo nguyên chủ nhiệm khoa Trang bị cơ điện (K2), nguyên Trưởng phòng huấn luyện, nguyên Phó giám đốc HV tại Berlin.
Cùng thủ trưởng bên bức tường chia đôi Berlin năm xưa.

Bác Cảo còn say sưa chữa bệnh.
Bác Lê phương Cảo năm nay vào tuổi 87. Vẫn như xưa, nhiều khi trong câu chuyện hàn huyên do bệnh nặng tai, dù Bác rất chăm chú lắng nghe nhưng vẫn phải dương tay qua vành tài hỏi lại: "Hở" ... . 
Những câu chuyện giữa tình Thấy trò, tình  Đồng đội cấp trên cấp dưới vẫn diễn ra rất cảm động, sâu nặng  kỷ niệm một thời chiến tranh đầy gian khó, trong giai đoạn mới thành lập và phát triển của HVKTQS. 
Các anh chị Trần Đình Ngân ( Giáo viên ), Bùi Bích Hà ( Nhân viên thư viện), Nguyễn thị Huê (Phòng 6), Đào Thanh Sơn (học viên trạm nguồn điện khóa 14),  các anh Chu Hữu Nghĩa, Ngô Xuân Hùng ( Giáo viên K2 đang sống tại Warsava ) khi gặp mặt hoặc nghe tin Thủ trưởng cũ có mặt tại Berlin đều rất mừng vui và kể ra nhiều kỷ niệm đáng nhớ giữa mình với Bác Cảo. Mọi người đều thống nhất với nhau, thời HVKTQS của mình thật đẹp,  ai cũng trẻ trung, cống hiến hết sức mình và ôn nhớ, thăm hỏi lại các thấy cũ , bạn xưa và cầu chúc cho mọi người nhiều sức khỏe, hạnh phúc.
Nhìn Bác Cảo gần ở tuổi 90 vẫn cần mẫn, ân cần dùng bàn tay mình xoa bóp, giải huyệt bệnh cho anh em, mọi người ngưỡng mộ, kính trọng Bác nhưng trong lòng thoáng chạnh nghĩ : Hôm nay gặp gỡ vui vẻ thế này, mai này, lần sau còn đến bao giờ nữa đây? !  
Ở trung tâm.
Kính chúc thủ trưởng  Bách niên, tuổi già nhiều sức khỏe và thanh an.

Bên tháp truyền hình Berlin.

Ba lớp kĩ sư QS.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Nhớ thầy Trần Thiện Quang

Anh Quang là bậc đàn anh, sinh 1932, đi bộ đội từ thời kháng Pháp.  Khi tôi còn là học viên thì anh đã nghiên cứu sinh về nước. Anh là PST KHKT đầu tiên của Khoa Vô tuyến điện tử chúng tôi (cùng lứa anh Chương). Sau này được là đồng nghiệp của anh.
Anh làm đến Phó chủ nhiệm khoa rồi vào Nam thay cụ Chân là Trưởng đại diện phía Nam của Học viện.
Ban thờ anh cùng vòng hoa Học viện KTQS.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Cựu thủ môn Thể Công, Tuyển quốc gia, cựu giáo viên Đại học KTQS Bùi Đức từ trần

Thầy Bùi Đức, cựu giáo viên bộ môn Thể thao QS, Đại học KTQS (1970-76) vừa từ trần lúc 14:30 ngày thứ ba, 8/7/2014, tại nhà riêng ở 32 Hàng Cau, Nam Định.
Xin chân thành chia buồn cùng gia đình!
Mong thầy an nghĩ nơi Vĩnh hằng và phù hộ cho gia đình, bạn bè, đồng đội.
Mời đọc!

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Anh em k9 Học viện gặp nhau

Trái qua: Hưng, Minh, em Trung, Tiến, Hoàng, DƯ.
Có Trần Dư từ Huế đưa con vào thi ở Wilhempic, anh em k9 có cớ tụ bạ.
Khuất Duy Hoàng mời cả Minh (Vô tuyến) và Hưng (Xe máy) tới quán 45 Phan Đăng Lưu. Lát sau cả 2 bạn ở BV Nhân dân Gia Định: Tăng Tiến k8 và em trai Trung (Trỗi k6 Quy Nhơn) tới dự.

Cố gắng giữ sức khỏe để còn uống được!
Nhớ cách đây gần năm, khi vào Quảng Bình tiễn bác Văn. Đông quá nên bị giạt xuống bãi biển, vô tình gặp Trần Dư cũng vào tiễn bác. Anh em nhận ngay ra nhau. Nay mới gặp lại.

Lính Quân sự thì đâu cũng thế, chỉ vài câu là nhận bạn nhận bè. Vuui.

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

CÓ CHÚA KHÔNG? (Nguyễn Quốc Bình)

Thực bụng ta tin là có Chúa. Chỉ là, chưa gặp lần nào (gặp rồi hả, còn ngồi đây mà gõ phím tán nhăng tán cuội được sao?). Cũng vẫn chỉ lờ mờ hiểu, Chúa như cái vô cùng, cái tuyệt đối mà bên trong cái ranh giới rất xa xăm và mờ nhạt ấy, con người chen chúc sống, giãy giụa mà sống. Càng giãy, cái sợi dây cột chặt từng thân phận trong đó càng thít chặt lại, không ai thoát được ảnh hưởng nhằng nhịt - dù các ảnh hưởng ấy có yếu đến mấy bởi có thể đang sống cách nhau rất xa về không gian hay rất xa về thời gian - từ những số phận của những người khác. Và từ cái đó, người ta vẫn bảo rằng Chúa có ở mọi nơi, mọi lúc, quán xuyến đến từng chi tiết nhỏ nhặt, tưởng như tình cờ nhất. Xét cho cùng, cách nhìn nhận Chúa như của ta thế này hóa ra lại đầy tính duy vật, bởi xét đến cùng, chủ nghĩa duy vật bảo rằng hiểu biết của con người thì tăng tiến mãi mãi song chỉ tiệm cận đến chân lý tuyệt đối mà thôi, còn cái tuyệt đối ấy ta thì gán cho nó một danh xưng, gọi là Chúa hay Tự nhiên, nào có khác gì mấy.

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

"Không thể mất nước…" (Giang Mèo)

GM FB – 1-6, trực ban, ngồi đọc sách lịch sử, ngẫm nghĩ mấy chuyện của tiền nhân những lúc sơn hà xã tắc lâm nguy. Hơn 160 năm trước, năm 1841 vua Miến Tông nhà Nguyễn lên ngôi, đặt niên hiệu là Thiệu Trị. Lúc này thực dân đế quốc các nước châu Âu đang lăm le bành trướng thuộc địa, nhóm ngó nước ta đã lâu. Nhà vua đặt quan điểm trị nước của mình bằng 4 bài châm mà có lẽ muôn đời sau vẫn đúng. Đó là Kính thiên (kính trọng đất trời); Pháp tổ (học hỏi cha ông đi trước); Cần chính (Chăm lo việc nước) và Ái dân (thương yêu dân chúng)… Tuy nhiên hậu thế nhiều người đã không làm được. Triều đình nhà Nguyễn suy thoái, đớn hèn, dâng non sông cho đế quốc ngoại bang, mở ra thời kỳ nô lệ, thuộc địa lầm than suốt cả trăm năm sau… 
Nước ta mất bởi vì đâu
Tôi xin kể hết mấy điều tệ nhân.