Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

Gặp thầy Lê Phương Cảo (Trần Đình Ngân, Berlin)

Bên tượng 2 cụ Marx, Angel.
Trong một dịp rất hiếm hoi, cuối tháng 8-2014 nhóm một số anh em nguyên cán bộ, CNV, giáo viên, học viên của Học viện KTQS đang làm việc, sinh sống tại Đức và Ba lan có dịp được gặp và giao lưu với vợ chồng Bác Lê Phương Cảo nguyên chủ nhiệm khoa Trang bị cơ điện (K2), nguyên Trưởng phòng huấn luyện, nguyên Phó giám đốc HV tại Berlin.
Cùng thủ trưởng bên bức tường chia đôi Berlin năm xưa.

Bác Cảo còn say sưa chữa bệnh.
Bác Lê phương Cảo năm nay vào tuổi 87. Vẫn như xưa, nhiều khi trong câu chuyện hàn huyên do bệnh nặng tai, dù Bác rất chăm chú lắng nghe nhưng vẫn phải dương tay qua vành tài hỏi lại: "Hở" ... . 
Những câu chuyện giữa tình Thấy trò, tình  Đồng đội cấp trên cấp dưới vẫn diễn ra rất cảm động, sâu nặng  kỷ niệm một thời chiến tranh đầy gian khó, trong giai đoạn mới thành lập và phát triển của HVKTQS. 
Các anh chị Trần Đình Ngân ( Giáo viên ), Bùi Bích Hà ( Nhân viên thư viện), Nguyễn thị Huê (Phòng 6), Đào Thanh Sơn (học viên trạm nguồn điện khóa 14),  các anh Chu Hữu Nghĩa, Ngô Xuân Hùng ( Giáo viên K2 đang sống tại Warsava ) khi gặp mặt hoặc nghe tin Thủ trưởng cũ có mặt tại Berlin đều rất mừng vui và kể ra nhiều kỷ niệm đáng nhớ giữa mình với Bác Cảo. Mọi người đều thống nhất với nhau, thời HVKTQS của mình thật đẹp,  ai cũng trẻ trung, cống hiến hết sức mình và ôn nhớ, thăm hỏi lại các thấy cũ , bạn xưa và cầu chúc cho mọi người nhiều sức khỏe, hạnh phúc.
Nhìn Bác Cảo gần ở tuổi 90 vẫn cần mẫn, ân cần dùng bàn tay mình xoa bóp, giải huyệt bệnh cho anh em, mọi người ngưỡng mộ, kính trọng Bác nhưng trong lòng thoáng chạnh nghĩ : Hôm nay gặp gỡ vui vẻ thế này, mai này, lần sau còn đến bao giờ nữa đây? !  
Ở trung tâm.
Kính chúc thủ trưởng  Bách niên, tuổi già nhiều sức khỏe và thanh an.

Bên tháp truyền hình Berlin.

Ba lớp kĩ sư QS.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Nhớ thầy Trần Thiện Quang

Anh Quang là bậc đàn anh, sinh 1932, đi bộ đội từ thời kháng Pháp.  Khi tôi còn là học viên thì anh đã nghiên cứu sinh về nước. Anh là PST KHKT đầu tiên của Khoa Vô tuyến điện tử chúng tôi (cùng lứa anh Chương). Sau này được là đồng nghiệp của anh.
Anh làm đến Phó chủ nhiệm khoa rồi vào Nam thay cụ Chân là Trưởng đại diện phía Nam của Học viện.
Ban thờ anh cùng vòng hoa Học viện KTQS.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Cựu thủ môn Thể Công, Tuyển quốc gia, cựu giáo viên Đại học KTQS Bùi Đức từ trần

Thầy Bùi Đức, cựu giáo viên bộ môn Thể thao QS, Đại học KTQS (1970-76) vừa từ trần lúc 14:30 ngày thứ ba, 8/7/2014, tại nhà riêng ở 32 Hàng Cau, Nam Định.
Xin chân thành chia buồn cùng gia đình!
Mong thầy an nghĩ nơi Vĩnh hằng và phù hộ cho gia đình, bạn bè, đồng đội.
Mời đọc!

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Anh em k9 Học viện gặp nhau

Trái qua: Hưng, Minh, em Trung, Tiến, Hoàng, DƯ.
Có Trần Dư từ Huế đưa con vào thi ở Wilhempic, anh em k9 có cớ tụ bạ.
Khuất Duy Hoàng mời cả Minh (Vô tuyến) và Hưng (Xe máy) tới quán 45 Phan Đăng Lưu. Lát sau cả 2 bạn ở BV Nhân dân Gia Định: Tăng Tiến k8 và em trai Trung (Trỗi k6 Quy Nhơn) tới dự.

Cố gắng giữ sức khỏe để còn uống được!
Nhớ cách đây gần năm, khi vào Quảng Bình tiễn bác Văn. Đông quá nên bị giạt xuống bãi biển, vô tình gặp Trần Dư cũng vào tiễn bác. Anh em nhận ngay ra nhau. Nay mới gặp lại.

Lính Quân sự thì đâu cũng thế, chỉ vài câu là nhận bạn nhận bè. Vuui.

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

CÓ CHÚA KHÔNG? (Nguyễn Quốc Bình)

Thực bụng ta tin là có Chúa. Chỉ là, chưa gặp lần nào (gặp rồi hả, còn ngồi đây mà gõ phím tán nhăng tán cuội được sao?). Cũng vẫn chỉ lờ mờ hiểu, Chúa như cái vô cùng, cái tuyệt đối mà bên trong cái ranh giới rất xa xăm và mờ nhạt ấy, con người chen chúc sống, giãy giụa mà sống. Càng giãy, cái sợi dây cột chặt từng thân phận trong đó càng thít chặt lại, không ai thoát được ảnh hưởng nhằng nhịt - dù các ảnh hưởng ấy có yếu đến mấy bởi có thể đang sống cách nhau rất xa về không gian hay rất xa về thời gian - từ những số phận của những người khác. Và từ cái đó, người ta vẫn bảo rằng Chúa có ở mọi nơi, mọi lúc, quán xuyến đến từng chi tiết nhỏ nhặt, tưởng như tình cờ nhất. Xét cho cùng, cách nhìn nhận Chúa như của ta thế này hóa ra lại đầy tính duy vật, bởi xét đến cùng, chủ nghĩa duy vật bảo rằng hiểu biết của con người thì tăng tiến mãi mãi song chỉ tiệm cận đến chân lý tuyệt đối mà thôi, còn cái tuyệt đối ấy ta thì gán cho nó một danh xưng, gọi là Chúa hay Tự nhiên, nào có khác gì mấy.

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

"Không thể mất nước…" (Giang Mèo)

GM FB – 1-6, trực ban, ngồi đọc sách lịch sử, ngẫm nghĩ mấy chuyện của tiền nhân những lúc sơn hà xã tắc lâm nguy. Hơn 160 năm trước, năm 1841 vua Miến Tông nhà Nguyễn lên ngôi, đặt niên hiệu là Thiệu Trị. Lúc này thực dân đế quốc các nước châu Âu đang lăm le bành trướng thuộc địa, nhóm ngó nước ta đã lâu. Nhà vua đặt quan điểm trị nước của mình bằng 4 bài châm mà có lẽ muôn đời sau vẫn đúng. Đó là Kính thiên (kính trọng đất trời); Pháp tổ (học hỏi cha ông đi trước); Cần chính (Chăm lo việc nước) và Ái dân (thương yêu dân chúng)… Tuy nhiên hậu thế nhiều người đã không làm được. Triều đình nhà Nguyễn suy thoái, đớn hèn, dâng non sông cho đế quốc ngoại bang, mở ra thời kỳ nô lệ, thuộc địa lầm than suốt cả trăm năm sau… 
Nước ta mất bởi vì đâu
Tôi xin kể hết mấy điều tệ nhân.

Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014

"LĂM TƠI" (NSND Tường Vi) - Nguyễn Quốc Bình


Hôm nay ở cơ quan, đọc riết một hồi (chỗ nào còn ngờ ngợ là lại lên Internet tìm, download tài liệu về đọc cho kỳ thông, cả ngày hôm nay chắc phải đọc mấy chục trang, như đi ăn cướp, gần đến giờ tan làm thì đã gần mụ mị cả người, đứng lên mắt hoa mày chóng) ong hết cả đầu (hm, anh bạn Mít đặc mềnh ngày xưa kêu thế là 'ong óc'), mới cất lẻn đi nghe Tường Vi hát.

Dạo còn bé, nghe lỏm được người nọ người kia chê Tường Vi với Quốc Hương giọng chả ra gì, hát thì chả có nghề, song ngày bé thì ta thích nghe cả 2 người ấy hát lắm. Tận bây giờ, nghe mấy đi-va với chả đi-văng tự phong của ta hát, nhiều lúc lại thấy tiếc thời xa xưa. Công nghệ với đàn địch chưa có gì nhiều, nhưng người ta ngày ấy hát có hồn biết mấy chứ không vô cảm như bây giờ.

Giờ, giữa đêm chả biết mần chi, lại lần mò đi nghe Tường Vi hát vậy, những 'Hoa Champa', 'Lăm-tơi' (nghe thấy lắm chỗ 'lẳng' phải biết ạ), 'Người lái đò trên sông Pô-cô', 'Cô gái vót chông'...

http://www.youtube.com/watch?v=zdNRADAvrtg"
LĂM TƠI (NSND Tường Vi)
www.youtube.com
Dân ca Lào - Trình bày: Tường Vi

Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Cảm nhận vế mấy dòng thơ (FB Nguyễn Quốc Bình)

 "ANH ĐỂ TÌNH YÊU TỔ QUỐC MÌNH TRONG LỒNG NGỰC
CẠNH TÌNH YÊU EM CHƯA MỘT LÚC TÁCH RỜI
NHƯNG THÂN XÁC ANH CHỈ CÓ MỘT THÔI
TỔ QUỐC CẦN RỒI, EM ƠI, ANH ĐI NHÉ

Đọc mấy dòng này, tôi thực là đã ứa nước mắt. Bởi gia đình tôi đã trải qua những chuyện này, không chỉ 1 lần.

Mẹ tôi kể gần cuối năm 1945, sau khi quân Pháp được hậu thuẫn bởi quân Anh đánh loang ra trong Nam và Nam Bộ đã đi đầu kháng chiến thì cha tôi dẫn 1 trung đội tự vệ đoàn của Huyện Ninh Giang lên đường Nam Tiến, theo mệnh lệnh của chính phủ vào Nam đánh Pháp, để lại mẹ tôi và 4 anh chị tôi, người bé nhất còn chưa đầy 1 tuổi. Được mấy tháng thì có tin về báo cha tôi đã hy sinh. Khỏi phải nói là trong nhà hoảng loạn đến thế nào. Lúc ấy, mẹ tôi bảo, đã gần Tết âm lịch, nhà nhà đang chuẩn bị đón Tết mà nhà tôi không ai còn tâm trí nào cho Tết nhất nữa. May sao đúng hôm làm lễ truy điệu cha tôi thì người ta cáng cha tôi về đến nơi. Ông bị thương hàn trên đường Nam Tiến, vào đến Tuy Hòa thì ngã bệnh nặng nên đơn vị phải gửi ông lại để hành quân tiếp lên Buôn Ma Thuột (ở đó, một học trò cũ của cả mẹ lẫn cậu ruột tôi đã hy sinh, một người lính rất gan dạ của Ninh Giang - đã từng cầm lựu đạn theo cha tôi, cũng chỉ có 1 cây súng ngắn, nhảy xuống ca-nô ra chặn và lên tàu Cray-sắc bắt bọn sĩ quan Pháp đầu hàng ngày mới khởi nghĩa cướp chính quyền, tháng 8-1945). Dân ở đó cứu chữa cho ông rồi nhờ bộ đội ra Bắc cáng ông theo tàu về lại nơi đã xuất phát. Thuốc thang mãi mới khỏi, lại lao vào đánh giặc, suốt 8 năm cự giặc trong vùng sâu địch hậu, hết Hải Dương lại Thái Bình, vợ con ly lạc không tin tức, mãi sau chiến thắng Điện Biên Phủ mới được đoàn tụ.

Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

Nhà nghỉ Học viện ở Tam Đảo

Ông bà và các cháu ngoại con Thảo Hùng.
Đã từ đầu những năm 1970, nhà trường đã xin được khu đất trên Tam Đảo để làm nơi chấm thi tuyển sinh vào trường và khu nghỉ dưỡng cho cán bộ, giáo viên, CNV.
Những năm gần đây, khu nghỉ được xây dựng lại khang trang hơn và vẫn rộng mở đón không chỉ cán bộ đương chức mà cả cán bộ đã nghỉ hưu lên nghỉ dưỡng.
Đây là hình ảnh gia đình CCB "giáo viên dạy khỏe" Trần Đình Ngân (Khoa Trang bị Cơ diện) đi Tam Đảo hôm 4/5/2014 vừa rồi.

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

11 nước có quân đội hùng mạnh nhất trên thế giới năm 2014 (ST: Kháng Chiến)

Chiến thắng của Việt Nam đã chứng minh được rằng một đội quân nhỏ cũng có thể chống lại những lực lượng vô cùng hùng mạnh. Tuy nhiên, hiện tại, quyền lực của một quốc gia phụ thuộc rất nhiều vào sức mạnh quân sự.

Tạp chí quân sự nổi tiếng thế giới Global Firepower vừa công bố bảng xếp hạng Những quân đội hùng mạnh nhất thế giới năm 2014. Và đây là 11 nước có sức mạnh quân đội đứng đầu trong bảng xếp hạng.

1. Mỹ
11 nuoc co quan doi hung manh nhat tren the gioi nam 2014
Mỹ có 19 trên tổng số 31 tàu sân bay trên toàn thế giới.
Không có gì bất ngờ khi dẫn đầu bảng xếp hạng này là Mỹ. Ngân sách quốc phòng của Mỹ hiện lên tới 612 tỷ USD. Mặc dù đang phải cắt giảm chi tiêu, nhưng số tiền mà Mỹ dành cho quốc phòng vẫn nhiều hơn cả 10 nước xếp ngay sau đó cộng lại.
Lợi thế quân sự lớn nhất của Mỹ là 19 tàu sân bay, trong khi phần còn lại của thế giới chỉ có 12 chiếc. Những tàu sân bay khổng lồ này cho phép Mỹ thiết lập các căn cứ tác chiến ở bất cứ đâu và huy động sức mạnh trên toàn thế giới.
Siêu cường quốc số 1 thế giới cũng là nước có nhiều chiến đấu cơ nhất, công nghệ đột phá nhất trên thế giới, cùng với một lực lượng lớn được huấn luyện rất tốt, chưa kể đến kho vũ khí hạt nhân mà chưa có một nước nào sánh kịp.

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

"Ngôi Sao Ban Chiều - Đinh Tiến Hậu" (FB: Nguyễn Quốc Bình, giáo viên HVKTQS)

Hơn 1 tháng trước, chú Tuấn béo Hải Phòng tổ chức đám cưới cho con gái, anh em bạn bè của forumnuocnga.net (NNN) từ khắp các miền của Tổ quốc về Hải Phòng dự cưới khá đông, nhân thể gặp mặt thường niên. Ta bận đi làm và dạy nên không về HP dự đám cưới con nhà hàng xóm cũ được, chỉ gặp được mọi người khi cả đoàn về miền Trung, miền Nam qua Hà Nội. Trong đống ảnh anh chị em post lên FB thấy mọi người ngồi chung với cả tác giả của Ngôi Sao Ban Chiều, nhạc sĩ Đinh Tiến Hậu, một người Hải Phòng ngày trước.

Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Một vị tướng đáng kính (Giang Mèo)

GM FB – Mình biết Thiếu tướng Hoàng Kiền đã khá lâu và cũng có dịp đi công tác cùng ông một đôi chuyến. Nói thật là trong số các tướng lĩnh đương "tại ngũ" thì ông là một người nổi tiếng. Báo chí, sách vở đã viết về ông không ít, dù quân hàm của ông chí có 1 sao với 3 viền vàng. Người cựu sĩ quan của Trung đoàn công binh hải quân 83 ấy có cái tên ngắn gọn nhưng như gắn cả với số phận của một tướng quân lúc nào cũng quyết liệt, sôi nổi, tâm huyết và hết lòng vì binh nghiệp vì Tổ quốc. Người ta nhắc đến ông là Tư lệnh Binh chủng Công binh, là vị tướng lên rừng xuống biển, là tổng công trình sư của các pháo đài, công sự ở Trường Sa, là người đi kê cao thềm lục địa quốc gia, thủ lĩnh tuyến đầu trong sự nghiệp xây dựng "con đường trù phương lược"... Và hiện tại ông vẫn đang là Tư lệnh của Ban 47 tổ chức làm đường tuần tra biên giới đất liền viền quanh dải đất thiêng hình S của Tổ quốc từ Móng Cái đến Hà Tiên... Con đường đóng vai trò quan trọng bảo đảm an ninh quốc phòng, phát triển kinh tế xã hội của Việt Nam, một tuyến đường lịch sử đang dần được hình thành. Con đường bê tông ấy sẽ dài nhất thế giới với chiều rộng 3,5m, nền đường 5,5m vắt qua 25 tỉnh, thành phố với chiều dài hơn 10.000 km... Thậm chí ông còn nổi danh là người đầu tiên, duy nhất ở Việt Nam đầu tư tâm huyết, tiền của, sức lực để xây dựng Bảo tàng Đồng quê tại quê hương Giao Thủy, Nam Định để bảo tồn, gìn giữ những tinh hoa, giá trị truyền thống, cốt lõi nhất của một nền văn minh lúa nước ngàn đời... 

Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

ĐI THĂM (tiếp theo và "khết") - (Duy Đảo)

Đọc cấm chửi.

Xe chạy trên đại lộ lớn rồi dừng bánh trước cửa một toà nhà bốn tầng, có lẽ “ bà già ” này phải được xây ngay sau chiến tranh, nghĩa là từ những năm 50 trở về trước. Toà nhà dài đồ sộ tuy kiến trúc không tân thời nhưng được sơn phết sáng sủa theo chuẩn mỹ quan đô thị.
Lạ là toà nhà lớn nhưng cửa ra vào nhỏ. Cánh cửa liên tục được mở vì có nhiều người từ ngoài đi vào, hết tốp này đến tốp khác. Tốp thì đi bộ, tốp thì tràn từ trên “tramvai” (xe điện) từ trên “trolaybus” ( xe bus chạy điện ) xuống. Qua cung cách trang phục chỉ thấy rặt đàn bà con gái, tiếng tây tiếng ta líu ríu trộn vào nhau. Thì ra là cánh chị em họ đi làm tối tan ca trở về (toà nhà dành riêng cho công nhân nữ).

ĐI THĂM - Duy Đảo

Hẹn với mấy thằng em, dân xuất khẩu lao động, cách thành phố tôi học hơn 200 km, thế Là còn ít ngày của kỳ nghỉ đông năm ấy tôi thực hiện lời hứa của mình. Xách ký “Giăm bông” mua trong cửa hàng của học viện dành cho sỹ quan nước ngoài và hai chai Vodka giá cao mua lụi của đám taxi đầu phố, tôi nhảy “Tramvai” phi ra ga. Một mình lầm lũi làm một cuộc “chia li”.