Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

Quán Bà Bệt


Nguyễn Tấn Lộc
Học viên Radar khóa 7

      Quán nước nhỏ nằm cạnh đường Quốc lộ 2, phía tay trái theo chiều từ Phúc Yên lên Vĩnh Yên. Quán cách khu học viên khoa tôi khoảng non 1 km. Chỉ cần  đi qua xưởng in, tắt qua sân bóng đá, theo một con đường nhỏ ngoằn nghoèo dọc bờ muơng, dẫn ra quán. Hàng ngày, quán mở cửa từ sáng đến khuya. Chủ quán là một người đàn bà khá đầy đặn nhưng chỉ còn một chân, cái chân kia không rõ vì lý do gì không còn gắn với cơ thể của bà nữa. Quán nước là một phần phía trước của nhà, một cái bàn gỗ đã cũ, vài cái ghế dài cũng bằng gỗ đơn sơ. Trên bàn bày các loại hàng hóa như vô vàn các quán nước khác: vài cái lọ thủy tinh miệng rộng đựng lạc rang, kẹo lạc, kẹo dồi, và kẹo vừng; hơn chục cái chén uống nước chè đủ các loại màu nâu, trắng, hoa hồng...; vài nải chuối chín, dăm ba chục chiếc bánh đa vừng, vài bao thuốc lá các loại, khoảng mươi quả trứng gà và vịt đã luộc chín. Thế thôi và bà chủ quán một chân ngồi sau cái bàn đơn sơ ấy. Học viên chúng tôi từ khóa nào chả biết đã gọi đó là quán Bà Bệt (vì lúc nào bà cũng ngồi bệt!).

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Nhớ một đồng nghiệp

Trần Kiến Quốc
Bộ môn Vô tuyến (1975-1990)


Tối qua, chị Lan vợ anh Bính từ HN gọi vào, báo tin thứ tư tới giỗ anh Bính. Nhanh quá, đã một năm! Kỉ niệm với anh lần lượt hiện về…

Năm 1973 tốt nghiệp ở Học viện Thông tin Leningrad, đến 1974 anh về bộ môn Vô tuyến, cũng là lúc chúng tôi thực tập ra trường. Trước ngày giải phóng 1975, tôi theo các thầy đi tiếp quản kĩ thuật các đài Tropo viễn thông (thuộc ICS), còn anh sau đó ít ngày đưa học viên khoá 6 đi tiếp quản Ba Son. Cả hai sau đó cùng về lại bộ môn. Anh em gắn bó với nhau từ đó.

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Lần thi lại môn học, không giống ai

Trần Đình Ngân
Giáo viên Khoa Cơ điện

Vĩnh Yên. Những năm của thập kỷ 1970. Không chí có bài giảng trên lớp mà thầy, trò còn đá bóng, còn tập văn nghệ… cùng nhau. Nên thầy, trò rất gần gũi.

Trong số nhiều học sinh từ khóa 1 đến các khóa sau này thì Phan Nam là tay học viên hiếu động, sống tình cảm. Vì cùng đội bóng Khoa Cơ điện mà em thân với tôi. Lần ấy, Nam tâm sự: “Năm học này, em còn thiếu điểm môn Động cơ đốt trong. Phải trả xong môn này, đại đội mới cho về nghỉ phép. Anh xem (khi thầy trò rất thân nhau thì chuyển qua gọi như thế! - NV) có thể tác động với thầy Đặng Đình Viện?”. Tôi bảo, giới thiệu thì được nhưng thi hộ thì không. “Vâng, em muốn anh có lời, để em được trả môn này sớm!”.

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

Ông giám đốc dũng cảm và tận tụy với nghề

Kiến Quốc

Tôi và Nguyễn Nam Điện (khóa 6) có mối thân tình, nhất là qua những lần “làm sách” chung và riêng. Cũng phải có gần chục đầu sách làm tại nhà máy của Điện. Lần này, vào Sài Gòn, cũng tạt qua “làm việc” với Điện về in ấn.

Ngồi chờ ở phòng khách, lang thang ngắm nhìn tranh ảnh trên tường rồi đứng trước tủ sách. Xúc động thấy Tập II “Sinh ra trong khói lửa” được đặt trân trọng ở ngăn giữa. Nghĩ bụng “Ấy cũng là sản phẩm của nhà máy và cũng là niềm tự hào của ông giám đốc về mái trường mình đã học”!

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

NHỚ THỦ TRUỞNG NGUYỄN VĂN TIÊN

Trần Kiến Quốc
      

Sớm ngày 18/2/2003, nhận được tin thủ trưởng Nguyễn Văn Tiên vừa mất đêm qua tại Bệnh viện Trung ương quân đội 175, tôi sững sờ, không tin ở chính mình!

Mới sáng 27 Tết rồi, cùng thủ truởng Nguyễn Bỉnh Chân, anh Đoàn Mạnh Hưng đến chúc Tết chú. (Tôi vẫn xưng hô như vậy vì thủ truởng là phụ huynh một anh bạn). Thấy có khách vào, chú vui vẻ bắt tay và nhắc đúng tên từng cán bộ, chiến sĩ dưới quyền. Trông chú có yếu hơn mọi năm nhưng da dẻ vẫn hồng hào, dáng người vạm vỡ, tác phong nhanh nhẹn và minh mẫn. Chú vui vẻ kể về cuốn sách “Chiến thắng B52” mới xuất bản, về những kỷ niệm chiến tranh của 30 năm trước…

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

“Người chiến sĩ ấy…” và 40 năm ca hát NSƯT Dương Minh Đức

 Vân Anh
Ảnh: Trần Đình Ngân
Bác Ngân đang trèo thang trang trí đám cưới Đức-Mười cân, đầu 1996.
NSƯT, đại tá, thầy giáo Dương Minh Đức, nguyên Phó hiệu trưởng Đại học VHNTQĐ,  vừa qua tuổi 60. Năm 2009 nghỉ công tác quản lí nhưng công việc giảng dạy vẫn bộn bề. Để đánh dấu 40 năm ca hát và 30 năm giảng dạy nghệ thuật của mình, anh cùng đồng nghiệp, bạn bè  và học trò đã tổ chức thành công hai đêm diễn tại Hà Nội vào cuối tháng 5 năm 2009; sau đó là chuyến “vô Nam” với ba đêm diễn tại TP Hồ Chí Minh, Viện Quân y 175 và Đại học Cần Thơ. Đêm nào cũng “lửa”, cũng kín hội trường.

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Thêm tư liệu quý (KQ)

Sáng nay đến thăm bà Hà Giang (nguyên Phó chủ tịch Hội LHPNVN, thời bà Thập, vợ cụ Trần Xuân Độ) bạn thân với cha mẹ tôi; gặp anh Nguyễn Văn Anh, cựu học viên k5 Học viện KTQS. Anh em nhiều chuyện vui. Anh có cho tôi xem bức ảnh kỉ niệm 45 năm (1965-2010) của lớp học viên kỹ thuật Mig-21 tại Krasnodar, Liên Xô. Vội ghi lại làm tư liệu cho blog.
Năm 1970, chúng tôi vừa tốt nghiệp Trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi liền đăng lính và lên Lạng Sơn ôn thi đại học. Năm đó là năm đầu tiên Bộ Đại học hồi phục lại chế độ thi tuyển, sau 5 năm chiến tranh tạm bỏ.
Cùng về trong đám lính cũ có các anh Nông Mạnh Luân, Nguyễn Văn Tam, Nguyễn Văn Tuyên, Nguyễn Văn Anh, Đoàn Mạnh Hùng (min), Nguyễn Văn Tuân (gái), anh Cơ (đặc thiết)..., lớn hơn chút có anh Kỉnh, anh Nhân... đều từ Trung đoàn không quân Sao đỏ 918 về. Các anh là lính trung cấp kĩ thuật radar, đặc thiết, máy, vô tuyến học ở Krasnodar từ 1965, tốt nghiệp về nước phục vụ chiến đấu; nay chiến tranh tạm lắng nên được đi học.

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2012

Đội bóng K2 năm 1984 (Trần Đình Ngân)

Gửi tặng các bạn đồng nghiệp của Khoa 2  Học viện KTQS những năm xưa. Ảnh chụp đội bóng đá liên quân giáo viên Vũ Khí-Động lực-Công Nghệ  ngày 7-5-1984, sau cuộc chiến với  đối thủ là đội bóng đá của giáo viên khoa Vô tuyến điện tử. Trong trận này, chúng ta giành cờ luân lưu vì  thắng với tỷ số 2-1.
Thủ trưởng Lê Phương Cảo khi đó là Phó giám đốc Học viện nhưng xuất thân từ K2 và mê bóng đá, thể thao nên có mặt động viên kịp thời. Cùng nhớ lại sân bóng Bảo Sơn 1 thời!
Ở đây gặp lại bao gương mặt thân quen: các anh Điện, Ngân, các bạn Phong, Trâm, Lập, Thành xe, Khánh Bình... Nay có anh đã đi xa (Trâm), bạn ta đều đã già, trên dưới 6 sọi. Bao giờ cho đến ngày xưa?

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

Có một giáo viên…

Trần Kháng Chiến
Học viên Cao đẳng Phòng không Odessa (1967-1973)
Trong ký ức của tôi có nhiều kỷ niệm vui với Nguyễn Đức Tú, cựu học viên trường Cao đẳng PK Odessa (1967 – 1973), sau là giáo viên bộ môn Tên lửa của Học viện KTQS.
Từ chơi bời...

Tú  đá bóng khá hay, giữ chân hậu vệ. Hè 1972  có Giải bóng đá sinh viên quốc tế tại Odessa. Đội chiến tướng của trường PK  được Thành hội Sinh viên Việt Nam mời tham dự với danh nghĩa là Tuyển Sinh viên Viêt Nam. Thành phần có Tăng Cường, Việt “đen”, Hoàng Nam, Kỳ Trung, Phạm Ngọc Nguyên, Nguyễn Đức Tú "kẽm", Thắng "tụt",  Văn Tiến Trình...

Đội Việt Nam vào chung kết với đội Sinh viên Hy Lạp. Trận đấu diễn ra quyết liệt, căng thẳng không phân thắng bại. Vào hiệp phụ vài phút, đội Hy Lạp được hưởng quả Penalty. Anh chị em sinh viên ta lo lắng ra mặt.  Thủ môn Nguyễn Văn Ngạch (một tay lì lợm có tiếng) đã phá được quả sút hiểm hóc từ chân sút đối phương. Thoát hiểm.

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Một kì thực tập



Nguyễn Duy Đảo
  Học viên Vô tuyến khóa 8

  Vào đại học, tôi với hắn cùng lớp nhưng khi ở trường Trỗi thì tôi học trên hắn hai khoá. Hắn là khoá chót của trường. Hè năm 1978, trước khi nhận đồ án, chúng tôi đi thực tập ở Quân khu 1, trên Thái Nguyên. Hôm tập trung ở ga Vĩnh Yên trước khi lên tầu, bà con nhốn nháo chỉ trỏ khi thấy một tay quân hàm trung uý - trẻ măng, mũ cối đội lệch, lưng đeo ba lô, vai vác cây ghi ta - đang  oang oang giao nhiệm vụ, phổ biến kế hoạch hành quân. Người thầy, người anh phụ trách chúng tôi trong chuyến thực tập hơn 30 năm về trước ấy là đông chí Trần Kiến Quốc.

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2012

Cái đẹp của lính quân sự

Hoàng Minh Thái
Học viên Đại học Quân y 1969
 Phạm Vân Hùng, bạn tôi, tốt nghiệp khóa 5 Xe quân sự, trường Đại học KTQS. Thân nhau từ bé cho tới khi đã ngoại lục tuần, chúng tôi vẫn hay rong ruổi du lịch bằng xe máy đi khắp các miền Tổ quốc, lên tận Cao Bằng, Hà Giang…
… Một buổi chiều cách đây đã hơn hai chục năm. Hắn chở vợ ra chợ Hôm. Cả cuộc đời nhà binh, hắn cũng tậu được cho mình được cái xe Honda-67, màu đen, thân có dáng khẩu súng lục. Cũng là phương tiện đi lại và xăng không ăn là bao.

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

Một cổ động viên “chẳng giống ai”[1]


Thúy An

Tuấn "trâu vàng".
            Ngay sau buổi họp báo sau trận chung kết lượt về AFF Suzuki Cup, “thuyền trưởng” Calisto đã không quên cảm ơn cầu thủ thứ 12 - người hâm mộ - luôn sát cánh bên đội tuyển để tạo động lực, niềm tin cho các tuyển thủ trên con đường chinh phục chức vô địch năm nay.

Câu chuyện về ông Tuấn “trâu vàng” (tên gọi tắt của ông chủ quán cà phê góc phố Yết Kiêu – Đỗ Hành), một trong những cổ động viên nhiệt thành của bóng đá việt Nam, có lẽ sẽ chứng minh được điều ấy…

Luôn được đặc cách vào sân

            Những trận đấu trên Sân vận động quốc gia Mỹ Đình hay Hàng Đẫy, hiếm khi ông Tuấn “trâu vàng” mất tiền mua vé vào sân. Chỉ riêng việc thấy hình ảnh một người đàn ông đã 61 tuổi, đầu đội sừng trâu (kỉ niệm ông mang về từ SEA Games 22 nơi lấy linh vật là “trâu vàng”) với bộ trang phục dựa trên nền cờ Tổ quốc vàng – đỏ, không thể trộn lẫn vào đâu và trên đó là những vật dụng chẳng giống ai, những người gác cửa đều không nỡ hỏi vé. Họ biết rằng, ông đến là để làm khán đài sống động, tạo nên một kiểu cổ vũ độc đáo. Không ít lần ông nói: “Tôi đã tới sân là phải đặc biệt và ấn tượng. Vì điều đó mà trong tôi thấm đẫm bao mồ hôi, nước mắt, công sức và cả tiền bạc. Tất cả cũng chỉ vì trái bóng”. Riêng đội tuyển Việt Nam, với ông, đến sân cổ vũ là trách nhiệm, là việc phải làm. Chẳng trận nào của đội tuyển ở Hà Nội vắng mặt ông…

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Lính khoá 6 và những ngày đầu vào Đại học Quân sự

Nguyễn Hữu Nghị
Học viên Hữu tuyến khóa 6

Tốt nghiệp phổ thông, đám lính Trỗi khoá 6 chưa kịp “làm quen với các bạn gái” trong lớp thì lại rủ nhau đăng ký thi vào trường Đại học KTQS, khi được các chú ở Cục Cán bộ đả thông: học tập để nắm vững KHKT tiên tiến cho QĐ cũng là nhiệm vụ hết sức quan trọng.

Đây cũng là năm đầu tiên trường Quân sự trực tiếp tuyển sinh phổ thông. Có nhiều bạn học tại “trường chuyên” ở các tỉnh trên miền Bắc cũng được tuyển chọn. Lúc tập trung nhập ngũ tại QK Thủ đô, tôi gặp nhiều bạn Trỗi cùng khoá: Phạm Ngọc Chỉnh, Vũ Việt, Lê Minh Chính, Vũ Biên Hoà, Vũ Điện Biên, Nguyễn Văn Hoà (còm), Trần Đăng Sơn, Trần Tuấn Quảng, Nguyễn Anh Minh, Thắng “híp”, Sơn “Tu la”, Chí Hùng, Gia Bình, Phạm Hoà Bình, Nguyễn Trọng Vinh Quang, Ngô Sơn, Nguyễn Việt Sơn, v.v...

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Về ca khúc “Trong mỗi trái tim ta có Bác”

Từ một ca khúc để đời…

Đỗ Quang Việt, từng dự Hội diễn toàn quân năm 1974 với Dương Minh Đức, nhớ lại: “Vừa mới tốt nghiệp về nuớc, được Cục Cán bộ giao nhiệm vụ lên trường. Được ít bữa, tôi có tên trong danh sách tham gia Hội diễn toàn quân cùng anh Vĩnh ở bộ môn Động lực, Khoa Cơ điện.

Cũng chỉ là thành viên trong tốp ca và đồng ca của trường nhưng trong nhiều tiết mục của truờng ta, tôi không quên được tiết mục đơn ca nam của Dương Minh Đức (khi đó là học viên lớp Xe khóa 5). Người đệm đàn Arcordéon cho Minh Đức hát ca khúc của thầy Trịnh Nguyên Huân hôm ấy là Trịnh Hồng Hà (học viên Xe khoá 8).

Phao thi (ST: Đạt)

Thế hệ chúng ta chắc chưa bao giờ thấy phao như thế này mỗi lần thi? Ôi, nền giáo dục VN!